Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.

br>“Đm cậu, cậu cứ giả vờ đi.” Trang Hào vừa nói vừa cười, vung tay một cái ném bao thuốc lá chưa mở lên trên chăn, sau đó dùng muỗng múc cháo, đưa tới bên khóe miệng Hoa Kì thì quát lớn: “Há mồm.”
Hoa Kì cố ra vẻ, ôm đầu nói: “Ai da má ơi, đầu em đau.”
“Đau chết cậu đi.” Trang Hào áp chế lửa giận, cười làm lành nói: “Nghe lời, ăn nhanh đi, tôi đút cho cậu ăn ha.”
Hoa Kì mở to hai mắt, cười hì hì mở miệng đưa tới, nuốt gần nửa muỗng cháo, cổ họng trên dưới hoạt động, thân thể run lên, há mồm hà một hơi dài nói: “Má ơi, nóng chết em, đầu lưỡi đều bị bỏng.”
Trang Hào ngẩn ra, buồn bực nói: “Tôi đâu có thấy nóng?” Nói xong, Trang Hào múc một muỗng cháo tiến tới miệng nuốt xuống rồi nói: “ĐM cậu, thế này mà cũng gọi là nóng? Cậu chơi tôi à?”
Hoa Kì tiếp tục giả vờ: “Không tin anh ăn thêm một muỗng, lúc này đừng nuốt xuống, cứ ngậm trong miệng đi.”
Trang Hào làm theo lời cậu, ngậm cháo trong miệng không có cách nào nói chuyện, anh chỉ nhìn chằm chằm Hoa Kì.
Hoa Kì cười rộ lên, không đợi Trang Hào phản ứng liền nhào tới, lúc môi kề môi Hoa Kì không chút do dự lè lưỡi, cạy hàm răng của anh để cháo trong miệng anh chảy vào miệng mình, mùi này nên hình dung thế nào đây? Có chút ngọt lại có một chút mặn.
[Lanh bó tay luôn ^o^~'>
Trang Hào kinh ngạc từ từ hóa thành bình thản, mặc cho Hoa Kì đòi lấy trong miệng mình, khi Hoa Kì buông anh ra, trong mắt anh từ từ toát ra dịu dàng: “Tự mình ăn, tôi đi hút điếu thuốc.” Trang Hào nhét mạnh chén cháo vào trong tay Hoa Kì, xoay người đưa lưng về phía Hoa Kì hút thuốc lá.
Hoa Kì bưng chén cháo nói: “Ca, anh thẹn thùng sao?”
“Cút đi, tôi nào có thẹn thùng?” Trang Hào vẫn đưa lưng về phía Hoa Kì không chịu xoay người lại như cũ.
Hoa Kì từ trong chăn đưa chân ra, lòng bàn chân dán trên lưng Trang Hào, dùng sức đẩy một cái: “Ca, có phải anh thích em hơn một ít rồi hay không?”
Trang Hào bị cậu lắc lắc: “Cậu là đồ biến thái chết tiệc.”
Hoa Kì nhe răng cười, từng muỗng từng muỗng ăn cháo, khi tô cháo thấy đáy rồi Hoa Kì mới nói: “Em ăn xong rồi.”
Lúc này Trang Hào mới xoay người, ánh mắt chuyển chuyển nói: “Ăn no chưa?”
Hoa Kì gật đầu một cái: “No rồi, nhưng cháo có chút mặn, rót cho em ly nước đi!”
Trang Hào ừ một tiếng, đưa tay cầm lấy tô cháo, đứng dậy đi tới bàn bên cạnh rót cho Hoa Kì một ly nước, lúc đưa tới Trang Hào cố ý buông lỏng, hất đầu không nhìn Hoa Kì.
Hoa Kì uống nước lại không quên ngước mắt nhìn Trang Hào.
Trang Hào chờ có chút không nhịn được, chép chép miệng, lại dùng tay gãi gãi bụng, rốt cuộc nhịn đến lúc Hoa Kì uống nước xong, lúc này mới xoay người để ly lên bàn, khi trở về vội vàng tắt đèn, trong bóng tối, anh bò lên giường, vén chăn lên nằm bên cạnh Hoa Kì.
“Ca, anh không ăn à?”
“Không quá đói, sáng mai lại nói.”
Hoa Kì dịch về phía anh, Trang Hào không cần nghĩ cũng biết Hoa Kì muốn làm gì, anh dứt khoác giang hai cánh tay để Hoa Kì chui vào trong ngực mình, nhẹ giọng nói: “Ngủ đàng hoàng một chút coi.”
Hoa Kì vốn cũng không có ý tưởng gì, bởi vì đầu quá đau, cứ lung lay trướng trướng, giống như khí cầu bị thổi phồng, từ từ bành trướng ra bên ngoài.
Hoa Kì không nói chuyện an tĩnh nằm trong ngực Trang Hào ngủ thiếp đi.
*****
Tỉnh lại lần nữa thì đã là buổi trưa ngày hôm sau, Hoa Kì từ trong chăn chui đầu ra, lại phát hiện trong phòng trống trơn, Trang Hào không biết đã đi đâu, Hoa Kì ngáp một cái, vén chăn lên bò dậy, cậu đi đến cửa kêu mấy tiếng: “Ca. . . . . . Ca anh ở đâu?” Không có động tĩnh, Hoa Kì lại đề cao giọng: “Trang Hào anh ở đâu, đầu em đau.”
Vẫn không có người nào trở lời, Hoa Kì không thú vị nói: “Đau cái rắm ấy.”
Hoa Kì cầm lấy quần áo của mình khoác lên người, xuống giường mở cửa nhìn mấy lần, vẫn không có bóng người.
Đây là lần thứ hai Hoa Kì ở nhà Trang Hào một mình, tình huống lần trước nguy cấp không có nhiều thời giờ quan sát, còn lần này cậu đứng trong nhà, cứ nhìn gian phòng tràn đầy hơi thở cổ xưa này.
Hoa Kì quan sát từng góc trong nhà, khi tầm mắt rơi xuống hộc tủ hình tứ phương, cậu nhìn xuyên qua cửa thủy tinh thấy một tấm hình, Hoa Kì đi tới rất muốn xem tấm hình kia một chút, do dự một hồi lâu cậu đẩy cửa kiếng hộc tủ ra.
Đó là ảnh đầy tháng của Trang Hào, một thân quần áo màu đỏ, vớ làm bằng len sợi, hai cái chân mập mạp, nhìn biểu cảm anh, giữa lông mày có một cái điểm đỏ, vẻ mặt như tức giận, trống lắc trong tay bị anh nắm chặt, Trường Sinh khóa trước ngực hình như quá dài, kéo đến chim nhỏ.
Khi còn bé Trang Hào vô cùng đáng yêu, đặc biệt là chim nhỏ của anh, Hoa Kì cười lấy đầu ngón tay chọc chọc chim nhỏ trong hình mấy cái.[=.=”'>
Hoa Kì thưởng thức đủ rồi, liền trả hình về chỗ cũ, đang lúc thu tay lại, Hoa Kì đột nhiên phát hiện trong ngăn kéo còn có một khung hình, bị úp lại, cậu buồn bực lấy ra.
Trong hình là bốn đứa trẻ, một người trong đó mặc áo thuỷ thủ, phía dưới là một cái quần màu xanh lá cây, bên cạnh là một chiếc xe đạp to hơn cậu ta nhiều, mà lúc này cậu ta cười hào phóng, khuôn mặt nhỏ nhắn dễ nhìn chỉ liếc một


Duck hunt