Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342400
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2400 lượt.
cái là có thể nhìn ra cậu ta là ai, Hoa Kì nhìn mà trong lòng vui vẻ.
Mà bên cạnh Trang Hào, là Chương Thỉ cao hơn anh nửa cái đầu, y cũng cười hào phóng, mắt liếc Trang Hào ở một bên, tay đáp lên vai Trang Hào, có vẻ hết sức thân mật.
Về phần hai đứa bé sau lưng, một là Vương Văn Đào, một là Quách Tĩnh.
Hoa Kì rất hâm mộ, trong lòng đau xót vội vàng đặt tấm hình về chỗ cũ.
Trong ngăn kéo còn có mấy quyển Tiểu Thuyết Võ Hiệp, phía trên thả một hộp bút bằng sắt, đã phai nước sơn rồi. Mà bên cạnh sách có mấy hộp cd, Hoa Kì lấy ra nhìn từng cái.
Bên trong cd có hai bộ phim hành động, một bộ là hải chiến, Hoa Kì rất không có hứng thú với thể loại điện ảnh, đang muốn trả về, đột nhiên cậu thấy sau CD có tiếng Nhật và tiếng Anh hỗn hợp, vỏ ngoài bọc một tờ giấy trắng, cậu tò mò mở ra nhìn, là phim heo.
Hoa Kì xem không hiểu phía trên ghi cái gì, nhưng từ hình ảnh hẳn thuộc về loại kích thích.
Nhà Trang Hào có đầu DVD, Hoa Kì cầm CD bỏ vào, xoay người ngồi trên giường gạch thưởng thức.
Lần xem phim heo gần đây nhất hơn một năm rồi, hôm nay nghe tiếng hừ hừ ha ha, còn có bối cảnh cưỡng bức dân nữ trên màn ảnh này, thật làm Hoa Kì khó có thể khống chế, nhị đệ cứng rắn khó chịu.
Nhìn một lát, rốt cuộc Hoa Kì chịu không nổi, thuần thục cởi quần áo, thân thể trần truồng ở trên giường gạch đánh máy bay. [=.=” bó tay không còn gì để nói'>
Mà lúc này cửa phòng lại bị mở ra, Trang Hào giơ lên cơm trưa mới mua đi vào, khi anh thấy cảnh tượng bên trong nhà thì cau mày nói: “Cậu muốn tôi làm gì mới tốt đây.”
Lúc này Hoa Kì không chỉ không khẩn trương lúng túng, ngược lại còn bình thản tự nhiên, vẫn triệt như cũ, cười nói: “Ca, nhà anh có sợi dây nào không?”
“Sợi dây? dùng làm gì?” Trang Hào len lén liếc nhìn nhị đệ Hoa Kì, không tính lớn nhưng không xem là nhỏ, màu sắc rất tốt, vừa nhìn đã biết không thường dùng.
“Anh đi tìm một sợi lại đây, dài một chút.”
Trang Hào từ chối nói: “Không có.”
“Em cần dùng gấp, anh nhanh đi đi, đầu em đau.”
Trang Hào dở khóc dở cười nói: “Cậu đau đầu còn tự tuốt ống? Tôi thấy cậu là muốn ăn đòn.”
“Anh có đi hay không? Không đi em đau đầu thật đó.” Hoa Kì buông nhị đệ ra, ôm đầu nói: “Má ơi, đầu em đau chết.”
Trang Hào cười nói: “Cậu giỏi, tôi thật sự thua cậu.” Nói xong, Trang Hào mở cửa đi ra ngoài, chốc lát sau Trang Hào cầm một sợi dây thừng nhỏ đi vào: “Mất công lắm mới tìm được sau nhà đó.”
Hoa Kì liếc nhìn sợi dây, còn mới, một chút bụi cũng không có.
“Cậu muốn dây làm gì?” Trang Hào hỏi.
Hoa Kì hì hì cười, chỉ vào màn hình TV nói: “Ca, chúng ta chơi trò cưỡng bức dân nữ đi?”
Cưỡng Bước Tên Tiểu Hòa Thượng Này
CD này Trang Hào mua hai năm trước, khi đó mới vừa mua được LCD cực lớn, đặt trong phòng. Theo như lời Hoa Kì nói, TV phải lớn xem mới thoải mái, nhân vật mặt to, đột nhiên xuất hiện sẽ khiến cho người xem hết hồn.
Tình cảnh này, Hoa Kì không cảm thấy TV lớn sẽ dọa đến người, chỉ cảm thấy bộ vị mấu chốt của nhân vật trong ti vi đều được phóng đại, cực kỳ rõ cực kỳ lớn, nhìn khiến cho người ta huyết mạch sôi trào.
Khi Hoa Kì nói ra chơi trò cưỡng bức dân nữ, phản ứng đầu tiên của Trang Hào là đầu cậu có vấn đề, một lát sau lại muốn, hơn nữa nhìn hình ảnh cưỡng bức dân nữ trên ti vi, phía dưới đã nóng ran.
Hoa Kì trải tốt giường nệm tốt hôm qua ra, nằm xoài lên trên từ từ mở chân, mở rất lớn, lúc cửa ngõ nơi bí mật bại lộ giữa không khí thì Hoa Kì cười nói: “Lên mau.”
“Ca, anh cứng rắn.” Hoa Kì thu hồi đầu lưỡi, cúi đầu nhìn cái lều dựng lên phía dưới Trang Hào.
Trang Hào cười nói: “Mặc dù cậu là nam, nhưng cậu quyến rũ như vậy tôi có thể không cứng rắn sao?”
“Nếu cứng rắn thì dễ nói chuyện rồi, lên mau, không phải sợi dây đều đã chuẩn bị xong rồi sao?” Hoa Kì ôm anh cười đùa nói.
Trang Hào khẽ nghiêng đầu sang chỗ khác, giơ tay lên vỗ đầu Hoa Kì một cái: “Đầu bị thương còn chưa kéo da non.”
Hoa Kì vội vàng che đầu ngồi một bên, gác chân, một tay dựng thẳng để trước ngực, tư thế đoan chánh nghiêm cẩn nói: “A di đà Phật, bần tăng pháp danh Giới Sắc, thí chủ xin hãy hữu lễ.”
Trang Hào bị Hoa Kì chọc cười, cúi đầu liếc mắt nhìn phía dưới Hoa Kì: “Tiểu Hòa Thượng, ngài lộ chim rồi.”
“A di đà Phật, bần tăng đây là Độ Hóa thí chủ, xem thí chủ có thể lĩnh ngộ chân lý trong đó hay không.” Nói xong, Hoa Kì lao thao không biết lẩm bẩm cái gì, trên thực tế chính cậu cũng không biết, đọc lung tung xong rồi còn nói: “Thí chủ, sắc tức thị không, không tức thị sắc, chỉ cần ngài theo ta cùng nhau rơi vào bể tình – dục mới hiểu được.”
Nói, có lúc Hoa Kì nhìn rất mới lạ, rất khôi hài, Trang Hào quen biết cậu lâu như vậy, hình như chưa từng tức giận qua, dù tức giận cũng là giả bộ .
Nhị đệ của Trang Hào nghẹn trong quần khó chịu, lại phối hợp hình ảnh cùng âm thanh trên ti vi truyền đến, Trang Hào cũng không nhịn được.
“Thí chủ, ngài còn chưa lên?” Hoa Kì mình cũng nhịn cười không được.
Trang Hào đứng lên, du côn cười