Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2431 lượt.
vừa bi thương, trên Cửu Trùng Thiên, những người nghe được đều rơi lệ, đau lòng. Nhưng Thiên Quân đúng là Thiên Quân, là người đứng đầu Thiên tộc ắt có thủ đoạn, chỉ một câu mà đã khiến Tang Tịch sụp đổ. Rằng, con muốn chết ta cũng không cản, nhưng sự sống chết của tiểu mãng xà ta vẫn giữ trong tay, nếu con tự hủy đi nguyên thần của mình, sau khi con chết, ta sẽ có cách giày vò tiểu mãng xà.
Câu nói ấy tuy không được phong độ nhưng lại rất hữu hiệu. Tang Tịch không biết làm sao, cũng không thể tuẫn tình theo Thiếu Tân, đành ở yên trong cung. Thiên Quân thấy Tang Tịch rốt cuộc đã chịu yên ổn thì cực kỳ hài lòng, cũng không quá hao tổn tinh thần vì đôi uyên ương đó nữa. Nhưng vừa sơ ý một cái, thì Tang Tịch giả vờ ở yên trong cung đó đã lợi dụng sơ hở, xông vào tháp Tỏa Yêu, cứu Thiếu Tân ra, nhân lúc thần tiên ở bốn bể tám cõi vào chầu, đã xông vào triều đường của Thiên Quân, quỳ trước bệ rồng, khiến tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết.
Rồi Chiết Nhan và cha mẹ ta lên Cửu Trùng Thiên bàn bạc. Nếu chuyện này không loan truyền rộng rãi, Thiên Quân sẽ âm thầm xử lý Thiếu Tân, chẳng có ai lời ra tiếng vào được. Nhưng chuyện đã ầm ĩ đến mức này, ngoài được sủng ái mà có chút kiêu ngạo trên Thiên Cung ra, Thiếu Tân cũng không mắc sai phạm gì lớn, Thiên Quân cũng chẳng còn cách nào, đành thả Thiếu Tân, đày Tang Tịch, lại tác thành cho mối tình đau khổ của họ.
Dạ Hoa nói: “Tang Tịch cầu xin lòng nhân ái thì được nhân ái, quá trình tuy rằng có chông gai một chút, nhưng kết quả vẫn viên mãn. Hồi đó, tuy Thiên Quân yêu mến thúc ấy, tuy chưa nói rằng sẽ lập thúc ấy làm thái tử, chưa bị thân phận thái tử bó buộc, thúc ấy thoát thân vẫn thật thoải mái”.
Ta ôm lấy cánh tay hắn, ngáp một cái rồi hỏi bừa: “Còn ngươi?”.
Hắn dừng lại giây lát, nói: “Ta ư? Khi ta sinh ra, trên nóc nhà có bảy mươi hai con chim ngũ sắc lượn vòng, ráng trời sáng ở phương đông ba năm không dứt, nghe nói đây chính là, chính là sự tôn vinh mà chỉ có Mặc Uyên khi sinh ra mới có. Khi ta sinh ra đã được định sẵn là thái tử, Thiên Quân nói ta là thái tử do trời định mà tự cổ chí kim chưa từng có, đợi đến năm vạn tuổi sẽ làm lễ tấn phong. Từ nhỏ ta đã biết, chính phi tương lai của ta chính là Bạch Thiển của Thanh Khâu”.
Không ngờ hắn đã chào đời oanh liệt như vậy, ta tấm tắc khen ngợi từ tận đáy lòng: “Thật quá hoành tráng”.
Hắn chỉ lặng im, một lúc lâu sau, mới ôm ta chặt thêm, chậm rãi nói: “Nếu người con gái ta yêu không phải là Bạch Thiển, thì chỉ có thể lừa hết thảy thần tiên trên trời rằng ta đã tan thành tro bụi, tìm một nơi bên ngoài tam giới ngũ hành, mới có thể giữ được kết cục tốt đẹp cho mối tình này”.
Những lời tào lao đó đã khiến ta mơ mơ màng màng, ta khen cho số tốt của hắn: “May mà người ngươi yêu chính là Bạch Thiển ta”. Rồi kéo chăn lên đắp, rúc vào lòng hắn và thiếp đi.
Trong lúc chập chờn đi vào giấc mộng, bỗng nghe hắn nói: “Nếu có ai đó cướp đi đôi mắt của nàng, khiến nàng bị mù, Thiển Thiển, nàng có tha thứ cho người đó không?
Câu này của hắn quá vô lý, ta ngáp một cái: “Khắp gầm trời cuối đất này, e rằng chẳng có ai dám lấy mắt của ta”.
Hắn lặng yên rất lâu, rồi trong lúc ta mơ màng mới nói: “Nếu người đó là ta thì sao?”.
Ta sờ lên đôi mắt mình, không biết hắn bị làm sao, chỉ ôm lấy cánh tay, lại ngáp một cái nữa: “Thế thì giao tình của chúng ta chấm dứt từ đây”.
Lồng ngực áp sát ta thoáng run rẩy, lâu sau hắn ôm ta càng chặt hơn, nói: “Ngủ ngoan đi”.
Đêm nay ta nằm mơ một giấc mơ.
Trong mơ, ta biết rất rõ rằng, đó chỉ là mơ.
Trong giấc mơ, ta đang đứng trên đỉnh núi hoa đào rực rỡ, hoa đang rộ sắc, tươi thắm trùng trùng chẳng kém rừng đào mười dặm của Chiết Nhan. Ở giữa sắc đào rực rỡ ấy là một mái nhà tranh đơn sơ. Bốn bề thỉnh thoảng vẳng lên những tiếng chim kêu thưa thớt.
Ta bước lên mấy bước, đẩy cửa bước vào nhà tranh, nhìn thấy bên cạnh một chiếc gương đồng xấu xí, một nữ mặc xiêm y trắng muốt đang đứng chải đầu cho một nam tử áo đen tuyền đang ngồi. Hai người họ quay lưng về phía ta. Trong gương phản chiếu bóng hai người, lại dường như bị mây mù che phủ, nhìn không rõ.
Nam tử đang ngồi nói: “Chỗ ta mới tìm được, chỉ có hai chúng ta, không có non xanh nước biếc, không biết nàng có ở được không?”.
Nữ tử đang đứng nói: “Có thể trồng hoa đào được không? Có thể trồng hoa đào là được rồi. Gỗ thì dựng nhà, quả thì ăn. Haizz, nhưng ngọn núi này chẳng phải rất tốt đó sao, mấy hôm trước chàng còn sửa lại nhà, tại sao chúng ta phải chuyển sang chỗ khác?”.
Toàn thân nam tử đang ngồi có một làn tiên khí chờn vờn, là thần tiên. Nữ tử đang đứng thì hết sức bình thường, là người phàm. Giọng nói của họ vô cùng quen thuộc, nhưng vẫn là trong mộng, khó tránh bị sai lệch.
Nam tử đó lặng im giây lát, nói: “Đất ở đó không giống đất ở ngọn núi này, có lẽ không thích hợp trồng đào lắm. Nhưng nếu nàng muốn trồng thì chúng ta cứ thử xem”.
Nữ tử sau lưng cũng lặng im giây lát, bỗng cúi người xuống ôm vai nam tử kia. Nam tử kia quay đầu lại, nhìn nữ tử đó rất lâu, hai người lại c