Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.
là: “Ngươi muốn một đêm phong lưu với bản thượng thần ư?”.
May mà lúc ta ý thức được thì Dạ Hoa vẫn còn đang choáng váng sững sờ, mặt ta đỏ bừng bừng, cất vội cây đèn rồi cuống quýt cáo từ. Chân còn chưa bước qua bậc cửa, đã bị hắn kéo lại từ phía sau.
Ta ngẩng đầu lên nhìn xà nhà, Bạch Thiển, ngươi tự làm tự chịu.
Mùi rượu trên người Dạ Hoa xộc tới làm ta váng vất đầu óc, hắn ôm ta rất chặt, bị hắn ôm như vậy, cảm giác bồn chồn bất an bỗng chốc biến mất, trong đầu chỉ còn lại khói sương rực rỡ như hoa đào, tựa như nguyên thần thoát ra ngoài. Không chừng đúng là nguyên thần thoát ra ngoài thật, vì ngay sau đó ta đã không kìm được nói mấy câu hớ.
Khụ khụ, ta nói là: “Đứng ở cửa không hay lắm, hay là lên giường đi”. Nói xong câu này, ta lại còn bắt quyết, biến lại thành nữ.
Cho đến khi Dạ Hoa bế lên giường, ta vẫn không hiểu tại sao mình lại nói thế, làm như thế. Đêm nay hắn uống quá chén, nhưng vẫn có thể bế ta, đi rất vững, ta phục hắn vô cùng.
Ta nằm trên giường mà lòng hoang mang, bỗng chợt hiểu ra.
Lòng ta luôn vương vấn điều gì với Dạ Hoa, cho dù đã được tứ ca nhắc nhở, đại để ta cũng hiểu được một ít, nhưng vì hiểu ra quá đột ngột, cho nên vẫn muôn phần vương vấn. Trong những câu chuyện mà ta đã đọc ở trần gian, kể chuyện thư sinh yêu tiểu thư, tài tử bén duyên giai nhân, thì đám tiểu thư, giai nhân đó đều phải làm chuyện này mới hiểu rõ được tấm chân tình của đám thư sinh, tài tử. Có lẽ sau khi làm chuyện này, ta cũng có thể hiểu rõ, có thể vừa nhìn là đã thấu hiểu tâm tư của Dạ Hoa?
Lúc hắn cúi mình xuống, mái tóc đen như mun xổ tung ra, khiến mặt ta hơi ngứa. Cho dù ta đã đốn ngộ, đương nhiên không còn gây cản trở nữa, với tay cởi quần áo của hắn, đôi mắt hắn nhìn ta đăm đắm, ánh mắt lóe lên, nhưng rồi lại vụt tối. Ta bị hắn nhìn như thế, tay run bần bật, trong lòng rối bời. Hắn kéo bàn tay đang cởi thắt lưng của ta ra, mỉm cười khe khẽ. Trong đầu ta bỗng chập chờn một hình bóng, giống như mây bay ngang trời, lại giống như có một chiếc giường tre, trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, thì thầm vào tai ta: “Sẽ hơi đau, nhưng đừng sợ”. Có điều ta sống tới ngần này tuổi, thứ giường gì cũng từng nằm qua, chứ chưa hề nằm giường tre bao giờ. Ta không nhìn khuôn mặt người con gái nằm bên dưới, giống như có một màn sương che phủ, chỉ nhìn thấy một hành lang hư hư ảo ảo, nhưng lại vang lên tiếng rên rất khẽ, ta đứng bên cạnh lắng nghe, thì quả thực giống hệt tiếng của ta. Khuôn mặt già nua của ta đỏ bừng, đây đây đây, lẽ nào ngày nhớ đêm mong sao? Tình cảm của ta dành cho Dạ Hoa lẽ nào đã, đã đến mức này sao?
Ta buồn bã trấn tĩnh lại, định sờ lên tim, sụt sùi mấy tiếng, cái chạm này rất nhẹ nhàng, ta chớp mắt nhìn, mẹ ơi, xiêm y chỉnh tề của ta đi đâu cả rồi?
Hắn đang phủ phục trên người ta, trong mắt có một ngọn lửa như đang thiêu đang đốt, nét mặt lại lạnh lùng vô cùng: “Xiêm y của nàng khó cởi quá, ta phải dùng phép thuật”.
Ta cười gượng đáp: “Chẳng nhẽ ngươi đang không nhịn được sao?”.
Ánh sáng của viên dạ minh châu trong điện tỏa ra dịu mắt, xuyên qua tấm rèm, chiếu lên làn da trắng của hắn, làn da này giống như nước men của tách trà ta thường dùng trong động Hồ Ly, tuyệt đối không hề ẻo lả, những bắp cơ nổi lên cuồn cuộn, từ ngực đến eo còn hằn lên một vết sẹo rất sâu, nhìn vô cùng nam tính. Haizz, Dạ Hoa có một cơ thể hấp dẫn quá.
Hắn trầm giọng thì thầm bên tai ta, cười khẽ nói: “Nàng nói đúng lắm, ta không nhịn được”.
Nửa đêm tỉnh lại, đầu óc mơ màng. Ánh sáng của viên dạ minh châu đã bị Dạ Hoa dùng phép thuật chắn lại. Ta bị hắn ôm chặt trong lòng, nép chặt vào lồng ngực hắn, mặt áp vào vết sẹo sâu trên ngực hắn.
Nhớ lại đêm qua, chỉ còn nhớ được tấm rèm cứ nhấp nhô trên đỉnh đầu, khi ta bị hắn giày vò đến mức mơ màng ngủ thiếp đi, dường như hắn còn nói câu: “Nếu đời này ta có thể có nàng trọn vẹn một lần, cho dù chỉ đêm nay, cho dù là nàng vì đèn Kết Phách, vì Mặc Uyên, ta cũng không nuối tiếc”. Câu đó ta nghe không rõ, gần đây trong đầu thường xuất hiện những thứ mơ hồ, cũng không rõ là có phải ta bị ảo giác hay không.
Mặc dù ta và hắn đã làm chuyện này, nhưng đáng tiếc là lại chẳng giống những tiểu thư, giai nhân trong truyện, hào quang chiếu rạng nhà tranh. Đêm nay lần đầu tiên ta cảm thấy, những truyện ở trần gian viết đều là giả dối cả.
Dạ Hoa ngủ rất say, ta bỗng nhiên tỉnh táo, không còn buồn ngủ như trước nữa, chạm tay lên vết sẹo trên ngực hắn, ta bỗng nhớ tới một tin đồn. Tin đồn rằng ba trăm năm trước, tộc Giao Nhân(*) ở Nam Hải khởi binh làm loạn, muốn tự xưng bá một phương. Nam Hải Thủy Quân đánh không lại, gửi thư lên Cửu Trùng Thiên cầu cứu, Thiên Quân bèn phái Dạ Hoa dẫn binh đi thu phục, không ngờ Giao Nhân quá mạnh, Dạ Hoa suýt nữa bỏ mạng ở Nam Hải. Ta xưa nay không rời Thanh Khâu, không hiểu lắm về chuyện này, cho đến nay vẫn còn nhớ rõ, khi ta hôn mê dài ngày tỉnh dậy, tứ ca đã nhắc đi nhắc lại với ta nhiều lần về tin đồn này, vừa nói vừa chống tay thở than nói: “Muội nói xem đám người Giao Nhân ở Nam Hải đang yên đang lành lại làm p