XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.

hắn.
Đêm nay, đến lúc ta lần mò đến được nơi Dạ Hoa nghỉ lại, hắn đang ngồi uống rượu trên chiếc ghế đá đặt ở giữa sân. Trên chiếc bàn đá bên cạnh đặt một bình rượu Đông Linh Ngọc, dưới chân bàn ngổn ngang mấy vò rượu, được san hô bên cạnh phản chiếu, ánh lên những tia sáng màu xanh lục lấp lánh. Đêm qua lúc cục bột say túy lúy, Nại Nại từng than rằng, tửu lượng của tiểu điện hạ đúng là thay cho phụ quân của nó, tệ vô cùng.
Ta chưa bao giờ uống rượu với Dạ Hoa, cho nên không biết tửu lượng của hắn ra sao. Bây giờ dưới chân hắn ngổn ngang năm, sáu vò rượu, tay cầm chén vẫn rất vững, như thế tửu lượng của hắn quả không tồi chút nào.
Hắn nhìn thấy ta thì sững người lại, tay trái giơ lên day day góc trán, sau đó lập tức đứng dậy: “À, nàng đến lấy đèn Kết Phách đây mà”. Lúc hắn đứng dậy cơ thể hơi loạng choạng. Ta vội vàng đưa tay ra đỡ hắn, nhưng bị hắn gạt ra, chỉ lạnh lùng nói, “Ta không sao”.
Tây Hải Thủy Quân thiên vị, bố trí cho hắn ở một tẩm điện rất hoành tráng, chỗ hắn ngồi cách trung tâm của điện cũng phải hơn trăm bước chân.
Khuôn mặt hắn không chút biểu cảm, chỉ có sắc mặt là trắng bệch hơn cả hôm qua, những lọn tóc đen nhánh xõa xuống, tiều tụy đi trông thấy. Đợi hắn quay mình đi vào trong điện, ta mới lẽo đẽo theo sau, cách chừng ba, bốn bước chân.
Hắn đi trước, dáng vẻ bình thản vững chãi, dường như lúc nãy không hề loạng choạng, chỉ có điều chậm hơn ngày thường, thi thoảng còn giơ tay lên day day góc trán. Haizz, xem ra cũng có say. Đến say cũng lặng lẽ như thế, rất phù hợp với tính cách của hắn.
Trong điện không có ai hầu hạ, ta chọn một chiếc ghế rồi ngồi xuống, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt trầm lắng của hắn.
Hai mắt hắn rất sáng, đôi mắt đen thăm thẳm, khuôn mặt lúc không cười, ánh mắt nhìn người khác rất lạnh lùng, nhưng lại mang vẻ uy nghiêm của Cửu Trùng Thiên.
Tuy ta cũng là người nhanh hiểu ý tứ người khác, nhưng cũng không biết đọc ánh mắt người khác thế nào. Hôm nay vô cùng lạ lùng, ta và hắn nhìn nhau rất lâu, khiến ta cảm nhận được trong ánh mắt lạnh lùng của hắn ánh lên sự mệt mỏi và bi thương
Hắn chuyển ánh mắt sang bên cạnh, im lặng một lát, lật tay khẽ lầm rầm câu gì đó.
Ta sững sờ nhìn chằm chằm vào một cây đèn dầu bỗng hiện ra trong lòng bàn tay hắn, ngạc nhiên hỏi: “Đây là đèn Kết Phách ư? Nhìn nó cũng bình thường quá”.
Hắn đặt cây đèn vào lòng bàn tay ta, bình thản nói: “Đặt trên đầu giường Điệp Ung ba ngày, để cho dầu đèn cháy liền ba ngày không tắt, hồn phách của Mặc Uyên sẽ tụ lại. Trong ba ngày này, phải cẩn thận bảo vệ lửa đèn, tuyệt đối không được dùng tiên khí bảo vệ nó”.
Ngọn đèn đó đặt trong lòng bàn tay ta, một luồng khí trạch quen thuộc ập đến, trong đó lẫn chút mùi vị hồng trần, không giống với tiên khí, mà giống như khí trạch của một người phàm trần, xưa nay ta chưa từng quen biết người phàm trần nào, luồng khí này lại quen thuộc đến thế, khiến ta không khỏi ngẩn ngơ. Nhưng vừa nghe câu nói đó của hắn, ta vẫn gật đầu: “Đương nhiên sẽ bảo vệ cẩn thận, tuyệt đối không dám lơ là”.
Hắn im lặng một lát, nói: “Là ta quá lo thôi, xưa nay nàng luôn tận tâm tận lực chăm sóc Mặc Uyên”.
Cây đèn Kết Phách này là thánh vật của Thiên tộc, theo lý mà nói nó phải được dâng lên Thiên Quân đương nhiệm, đặt ở một nơi trang trọng trên Cửu Trùng Thiên, quy định này không phải dễ dàng mà thay đổi. Thiên Quân vẫn còn tại vị, Dạ Hoa chẳng qua chỉ là thái tử, đèn Kết Phách lại ở trong tay hắn, khiến ta không khỏi có chút hoài nghi. Thiên Cung không giống Thanh Khâu, càng không giống cung Đại Tử Minh, quy củ vô cùng nghiêm khắc, thánh vật của cả tộc xưa nay không dễ gì mà cho người ngoài mượn. Nếu ta lên Thiên Cung hỏi mượn Thiên Quân thánh vật này, đã chắc rằng sẽ xóa hết món nợ mà Cửu Trùng Thiên nợ Thanh Khâu. Lần này Dạ Hoa lại có thể dễ dàng cho ta mượn cây đèn, khiến ta hơi xúc động, cầm cây đèn mà nghẹn ngào nói: “Ngươi giúp ta nhiều như thế, ta cũng thể để ngươi chịu thiệt thòi, ngươi muốn điều gì, cứ nói với ta, nếu làm được ta sẽ cố hết sức”.
Hắn ngồi tựa vào chiếc ghế đối diện, dáng vẻ mệt mỏi, nhíu mày nói: “Ta không cần gì cả”.
Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, tim ta nhói lên một cái. Trước đây không được tứ ca giảng giải, khi tim nhói lên ta chỉ cảm thấy thật vô duyên vô cớ, nhưng bây giờ không còn giống trước kia, ta được tứ ca điểm hóa, đã hiểu biết hơn, trong lòng đã thấu tỏ tới bảy, tám phần. Điều này khiến ta vô cùng đau khổ, may mà trong lòng vẫn còn chút giằng xé.
Ta ngượng ngập nói: “Không cần gì thật sao? Không cần gì thì ta về trước đây”.
Hắn ngẩng phắt đầu, nhìn ta rất lâu, điệu bộ vẫn bình thản như cũ, chậm rãi nói: “Ta muốn gì ư? Điều ta muốn trước sau chỉ có mình nàng mà thôi”.
Đêm nay Dạ Hoa quả rất khác thường, nghe những lời lạ lẫm mà khi nói ra mặt hắn không đổi sắc ấy, ta lại không cảm thấy lạ lẫm chút nào, ngược lại trái tim ta nảy lên một nhịp, tuy không phải là thình thình, nhưng cũng đập mạnh. Sau cơn rung động ấy, đến khi nhận ra mình đã nói câu gì, ta chỉ muốn cắt lưỡi của mình.
Híc híc, ta nói