Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2424 lượt.

hản làm gì, dạo này đám thần tiên đời sau càng lúc càng tệ hại, khó khăn lắm tộc Giao Nhân mới được coi trọng một chút, lần này lại bị tiêu diệt. Nhưng chàng thái tử của Cửu Trùng Thiên cũng bị ép đến mức suýt chút nữa thì tan thành tro bụi, còn bọn họ thì dù bị diệt tộc cũng không oan uổng”. Tứ ca Bạch Chân nhà ta cũng thật lắm chuyện, nhưng cũng chính nhờ huynh ấy mà ta được nghe về uy danh hiển hách của Dạ Hoa đến mấy lần. Nghe nói chiến sự gần hai, ba vạn năm nay của bốn bể tám cõi, chỉ cần là trận đánh do Dạ Hoa cầm quân, thì sẽ thắng như chẻ tre, nhưng chẳng ngờ trận ác chiến với tộc Giao Nhân đó, hắn lại thất thế như vậy, khiến tứ ca ta kinh ngạc vô cùng.
(*) Giao nhân: Giao là cá mập (ND).
Ta đang lặng yên hồi tưởng chuyện cũ, Dạ Hoa không biết đã tỉnh từ lúc nào, khẽ giọng hỏi ta: “Không mệt à? Sao còn chưa ngủ?”.
Ta chẳng bao giờ giấu được nghi vấn mãi trong lòng, bèn vuốt nhẹ lên vết thương trên lồng ngực hắn, ngừng lại giây lát, cuối cùng vẫn cất tiếng hỏi.
Cánh tay đang ôm lấy ta của hắn cứng đờ, giọng nói xa xăm vẳng lại: “Đừng nhắc đến trận đó, họ bị diệt tộc, ta cũng không thể đạt được điều ta muốn, coi như là lưỡng bại câu thương(*) đi”.
(*) Lưỡng bại câu thương: Thành ngữ Trung Quốc, chỉ cả hai đều bị thương, tổn hại.
Ta mỉm cười nói: “Ngươi suýt nữa bỏ mạng ở Nam Hải, có thể giữ được cái mạng nhỏ thì cũng may rồi, còn muốn gì nữa đây?”.
Hắn điềm nhiên đáp: “Nếu không phải ta thả nước, dựa vào khả năng của chúng, mà cũng muốn làm ta bị thương ư?”.
Trong đầu ta bỗng “ầm” một tiếng: “Thả, thả nước? Ngươi cố ý tìm cái chết ư?”.
Hắn nắm chặt cánh tay ta: “Chẳng qua chỉ lừa Thiên Quân mà thôi”.
Ta à lên: “A, hóa ra là giả vờ chết”, rồi kinh ngạc nói, “Không làm thái tử Thiên tộc, ngươi lại đi giả chết làm gì?”.
Hắn im lặng rất lâu mà không đáp, đúng lúc ta đã hết nghi ngờ, thì trên đầu lại vẳng xuống một âm thanh buồn bã: “Cả đời này ta chưa hâm mộ người nào, nhưng lại rất hâm mộ nhị thúc của ta - Tang Tịch”.
Tửu lượng của hắn không cao, đêm nay lại uống bốn, năm vò, lúc trước còn tỉnh táo một chút, hóa ra là hơi men vẫn chưa bốc lên hết. Rượu Đông Linh Ngọc có một nhược điểm là, ngủ tới nửa đêm hơi men mới bốc hết. Bình thường hắn rất ít nói, nói đến em trai thứ hai của Thiên Quân Tang Tịch thì lại tào lao mãi, có lẽ là do say rượu mà ra.
Mấy câu tào lao của hắn, đã vô tình để lộ ra chuyện động trời, chính là chuyện Tang Tịch và Thiếu Tân bỏ trốn, khiến ta nghe rất say sưa. Nhưng do chuếnh choáng say, tuy những lời nói ra có đầu có cuối, nhưng khó tránh có lúc câu sau chẳng liên quan tới câu trước. Ta nằm trong lòng hắn, vừa chăm chú nghe, vừa suy ngẫm, rốt cuộc cũng hiểu tới tám phần.
Ta chỉ biết năm đó Tang Tịch sau khi gặp Thiếu Tân đã quỳ trước bệ rồng của Thiên Quân, làm loạn cả lên, khiến cả bốn bể tám cõi đều hay, làm mất thể hiện Thanh Khâu nhà ta, chọc giận cha mẹ và mấy ca ca của ta. Nhưng ta lại không ngờ rằng trong chuyện này còn có nhiều khúc mắc đến vậy.
Nghe nói Tang Tịch yêu Thiếu Tân hết sức sâu đậm, còn dẫn nàng ấy lên Cửu Trùng Thiên, sau đó cực kỳ sủng ái. Tang Tịch luôn được Thiên Quân yêu quý, cho rằng chỉ cần lý do là tình sâu nghĩa nặng với Thiếu Tân, là có thể khiến Thiên Quân đổi ý, tác thành cho hắn và Thiếu Tân. Nhưng mối tình của hắn và Thiếu Tân lại gây nên đại họa, Thiên Quân chẳng những không tác thành cho đôi uyên ương, ngược lại còn cảm thấy con trai thứ hai của mình động lòng trước tiểu mãng xà là chuyện chẳng hay ho gì, nếu vì thế khiến cho nữ thần Thanh Khâu là ta nếu gả đi sẽ phải chịu ấm ức, mối giao tình giữa Long tộc và Cửu Vỹ Bạch Hồ Ly tộc trở nên căng thẳng. Đáng tiếc là Thiên Quân khi ấy lại không biết rằng con trai thứ hai của ông quá to gan, đã gửi một lá thư từ hôn lại động Hồ Ly, còn muốn vì tình hữu nghị giữa hai tộc, ta sẽ lấp liếm chuyện xấu hổ mà con trai thứ hai của ông gây ra. Cho nên, Thiếu Tân nhờ được Tang Tịch sủng ái mà mới lên Cửu Trùng Thiên mấy ngày, ngay sau buổi trưa ban ngày ban mặt, đã bị Thiên Quân kiếm một cái cớ rồi tống vào tháp Tỏa Yêu.
Tang Tịch nghe được tin này đã bị kích động tột độ, chạy đến trước điện của Thiên Quân quỳ suốt hai ngày. Trong hai ngày đã quỳ đến mức đầu gối tím bầm, cũng chỉ được một câu nói của Thiên Quân, rằng tiểu mãng xà chẳng qua cũng chỉ là một tiểu yêu tinh hạ đẳng, dám dụ dỗ nhị hoàng tử của Thiên tộc, dụ dỗ nhị hoàng tử thì không nói, còn dám cả gan làm mưa làm gió trên chốn thanh tịnh là Cửu Trùng Thiên, chiểu theo quy củ Thiên Cung, phải hủy hết tu vi của nàng ấy, đẩy xuống trần gian, vĩnh viễn không được thăng tiên. Rốt cuộc Tang Tịch cũng chỉ là một hoàng tử, bị uy nghi của Thiên Quân dội xuống, hắn cố hết sức cũng chẳng thể cứu được Thiếu Tân, trong lúc cùng quẫn nhất chỉ có thể đem tính mạng ra uy hiếp, mặc cả với cha mình, rằng nếu Thiên Quân nhất định trừng phạt Thiếu Tân như vậy, khiến hắn và Thiếu Tân mãi mãi chia lìa, thì hắn sẽ tự sát cùng với Thiếu Tân, dù hóa thành tro cũng phải có nhau.
Những lời ấy của Tang Tịch vừa tuyệt vọng