Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.
g còn ở trong thư phòng, ta rầu rĩ nhìn màn trên đỉnh đầu một lát, cố gắng tránh động đến vết thương ở ngực, cẩn thận xuống giường. Tư thế vừa lật vừa ngã này tuy rằng không được phong độ nhưng lúc bốn chân chạm đất lại không động đến chỗ bị thương, đủ thực dụng, đủ vững vàng.
Trong động Viêm Hoa mây mù quấn quýt, bóng hình của Mặc Uyên thấp thoáng ẩn hiện giữa làn sương dày đặc, ta niệm chú hóa thành hình người, đi từng bước từng bước về hướng người.
Cởi áo bào, dùng tiên khí hộ thân, ta lao thẳng xuống nước. Nước trong hồ này tuy là do băng tuyết tích lũy nhiều năm hóa thành, nhưng giờ là chớm hạ nên nước vẫn lạnh kinh hồn. Ta lạnh đến mức răng đập vào nhau lập cập, liền dừng lại, vẩy vẩy nước thấm ướt cơ thể, đợi đến khi quen lạnh rồi mới từ từ lặn xuống.
Nước mới dâng đến ngực, chiếc váy sũng nước vẫn còn dính bết trên người, thật không thoải mái chút nào, trên mặt hồ xanh ngắt lại loang ánh đỏ, phản chiếu bóng trắng của xiêm y, đỏ đỏ xanh xanh, nhìn thật thích mắt.
Ta còn đang nghĩ chẳng có ai đi dạo quanh hồ giờ này, đang do dự xem có nên cởi váy áo ra không.
Trong lúc còn đang cân nhắc, ta bỗng nghe thấy một tiếng thét giận dữ: “Bạch Thiển”.
Gọi cả họ lẫn tên như vậy khiến ta ho sặc sụa.
Giọng nói này rất quen, nhưng bị hắn gọi cả họ lẫn tên như vậy thì đây là lần đầu.
Ta vừa ho vừa kinh sợ, vốn ta đã phải khéo léo lắm mới đứng được trong hồ, hễ không cẩn thận là sẽ mất tập trung, không khống chế được lực đạo, thân hình nghiêng ngả, suýt chút nữa là đâm thẳng xuống nước, lại chịu thêm tai họa nước chưa ngập đầu(*) một lần nữa.
(*) Ý nhắc tới lần bị giam ở thủy lao của thượng thần Dao Quang khi trước.
Cuối cùng ta vẫn không phải chịu tai họa nước chưa ngập đầu, sau tiếng thét giận dự đó, hắn vội vàng băng qua nửa mặt hồ, đến giữa hồ rồi ôm chặt ta. Tuy vậy tiếng thét giận dữ ấy cũng là của hắn.
Dáng người hắn vốn cao lớn, đôi tay giang ra đã dễ dàng ép chặt ta vào lòng. Lồng ngực ta vốn bị trọng thương, chạm phải lồng ngực rắn như thép của hắn, vết thương lại đau nhói, suýt chút nữa thì thổ huyết. Vì hắn không dùng tiên khí hộ thể, nên lớp quần áo ngoài ướt đẫm, mái tóc đẫm nước đang dính bết trên tai ta.
Ta áp quá sát hắn, cả người bị hắn ôm trọn, không nhìn thấy thần sắc trên gương mặt hắn chỉ cảm thấy trái tim đang đập như trống trận trong lồng ngực, khiến ta nghe thấy rất rõ ràng.
Ta cảm thấy bội phục sự anh minh của bản thân vì đã chưa kịp trút bỏ xiêm y, toàn thân thả lỏng, môi đã bị phủ kín.
Ta giật mình, không cẩn thận răng đã bị tách ra, để đầu lưỡi của hắn tiến vào.
Ta mở to mắt nhìn hắn, nhưng vì quá gần, chỉ nhìn thấy sắc đen ngập tràn trong đôi mắt hắn. Tuy là mắt đối mắt nhưng hắn vẫn không quên công phu “miệng”, lúc cắn lúc mút, vô cùng mạnh mẽ cuồng nhiệt. Đôi môi, đầu lưỡi ta đều bị tê mỏi ghê gớm, mơ mơ hồ hồ thoáng cảm thấy vị máu tanh vương trong miệng.
Cổ họng nghèn nghẹn, mắt cũng đẫm lệ, bỗng hoảng hốt cảm thấy mùi vị này dường như đã từng được nếm trải, khiến lòng cũng hoảng hốt từng hồi.
Hắn khẽ cắn môi dưới của ta, mơ hồ gọi: “Thiển Thiển, nhắm mắt lại đi”.
Âm thanh mơ hồ này trong nháy mắt đã chụp lên đầu ta, khiến ta tỉnh lại ngay tức khắc. Ta đẩy hắn ra một cái.
Mặt nước không giống với mặt đất, loài thú chạy như ta đương nhiên sẽ không quen, lại thêm bảy phần vết thương trên người, ba phần lòng đang rối bời bời, tách khỏi Dạ Hoa ta không khỏi hơi loạng choạng.
Hắn lại bước tới ôm chặt lấy ta, lần này hắn đã biết tránh vết thương trên ngực ta. Ta chưa kịp nói một, hai câu giữ thể diện thì hắn đã vùi đầu vào hõm vai ta, thì thầm nghẹn ngào: “Ta cứ tưởng này nhảy xuống hồ”.
Ta ngẩn ra, không biết mình nên nói câu gì, lại cảm thấy suy đoán của hắn thật buồn cười, thế nên cười hai tiếng, rồi nói: “Chẳng qua ta chỉ tắm thôi”.
Hắn lại ôm ta càng chặt hơn, bờ môi dán càng chặt vào cổ ta, hơi thở nặng nề, chậm rãi nói: “Ta sẽ không thể để nàng lại…”.
Một câu nói chẳng đầu chẳng cuối.
Lòng ta thấy hơi là lạ, cảm thấy cứ tiếp tục lặng im thế này e rằng sẽ không hay cho lắm, bèn gọi Dạ Hoa, hắn cũng không đáp, tuy rằng hơi bối rối, cũng chỉ có thể tiếp tục, cố gắng chuyển sang một chủ đề khác an toàn hơn, nói: “Không phải ngươi đang ở thư phòng đọc công văn sao, sao lại chạy ra đây?”.
Hơi thở trên cổ ta cuối cùng cũng chậm lại, hắn im lặng một lúc, rầu rĩ nói: “Mê Cốc đến đưa cơm cho nàng, phát hiện nàng không có ở đó liền bẩm báo với ta, ta liền chạy đi tìm nàng”.
Ta vỗ vỗ lưng hắn: “A, đến giờ cơm rồi, chúng ta về đi”.
Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ôm ta trong làn nước, cũng không biết đang nghĩ gì nữa.
Theo kinh nghiệm, những người đã rơi vào cạm bẫy ái tình xưa nay vẫn luôn thần thần bí bí, ta cũng không nên kinh động đến hắn, chỉ có thể mặc hắn ôm mình.
Sau thời gian nửa tuần trà, ta lại hắt hơi một cái. Cái hắt hơi lớn này nhắc nhở Dạ Hoa rằng ta vẫn còn bị thương, không nên ngâm trong nước lạnh quá lâu, hắn vội vội vàng vàng nửa ôm nữa bế ta đưa lên bờ, rồi lại dụng thuật pháp hong khô ch