Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

ỗ xiêm y bị ướt, nhặt áo choàng khoác cho ta, rồi cùng xuống núi.
Cái hôn đó của Dạ Hoa trong hồ nước đã khiến ta hơi mê muội. Giống như nhớ ra trong sâu thẳm của cơ thể có một thứ gì đó đột nhiên dâng trào, thứ đó mạnh mẽ cuộn sóng, nhưng vô hình vô ảnh, không thể nắm giữ được, chỉ trong khoảnh khắc đã qua đi, cũng tiếp tục suy tư, chỉ có thể thầm thở dài trong lòng một tiếng mà thôi.
Dạ Hoa đi trước, ta đi sau, suốt dọc đường chỉ nghe thấy tiếng gió núi thổi vi vu, thi thoảng vẳng mấy tiếng côn trùng kêu “tắc tắc”.
Vì ta ngẩn ngơ không để ý, nên không cảm nhận được Dạ Hoa dừng bước, bất thần đâm sầm vào hắn. Hắn chỉ dịch sang bên trái một bước, để cho đầu ta sượt qua hắn.
Ta nhăn mũi, thuận theo ý của hắn, nhìn về phía trước.
Trong đình cỏ dưới chân núi Phong Di, ta đưa mắt nhìn gặp ngay nụ cười lười nhác của Chiết Nhan.
Một tay lão cầm quạt Phá Chiết, trời tháng sáu nhưng lão không xòe quạt, chỉ gập chặt lại, đặt hờ trên vai tứ ca. Tứ ca khoanh chân ngồi bên cạnh, mắt nhắm hờ, miệng ngậm một cọng cỏ đuôi chó, nhìn thấy ta, bèn hơi hé mắt, nói: “Tiểu Ngũ, muội uống rượu rồi à? Mà sao mặt đỏ bừng bừng như thế?”.
Ta im lặng, đợi tìm được lý do để biện bạch thì thấy Dạ Hoa ho một tiếng. Đôi mắt Chiết Nhan đảo một lượt trên người hai chúng ta, khẽ phe phẩy quạt, rồi nói: “Đêm nay trăng lạnh như nước, bờ liễu đình hoa, thật thích hợp để hẹn hò”. Ta cười khan “ha ha” hai tiếng, không thể không lườm cho Dạ Hoa một cái, hắn khẽ nhếch khóe môi, sau làn tóc đen nháy, đôi mắt hắn đang tỏa sáng lấp lánh.
Chiết Nhan chọn đúng giờ này để cùng tứ ca đến Thanh Khâu, đương nhiên không phải chỉ để ngồi nói chuyện thời tiết với ta, nghe nói là chiều nay Tất Phương đã gửi thư, trong thư có kể lại ta bị người ta đánh đến nỗi dở sống dở chết, họ cho rằng đây đúng là chuyện ngàn năm khó gặp, muốn xem xem bộ dạng dở sống dở chết của ta như thế nào, bèn chạy vội tới đây.
Ta cắn răng nói: “Lần trước lúc ta dở sống dở chết, đương nhiên có chút thất lễ, chẳng đợi được mấy vị tới xem, mà đã khỏi rồi, đúng là có lỗi. Lần này tuy thương thế nặng hơn, nhưng cũng không đến nỗi dở sống dở chết, lại khiến các vị phải thất vọng rồi”.
Chiết Nhan không buồn để tâm cười hì hì, đưa chiếc quạt trong tay cho ta, cười ha ha: “Đã khiến ngươi phải tức giận rồi, không làm vậy thì sao dẹp được cơn tức này, thôi bỏ đi, chiếc quạt này phải nhờ đại hoàng tử của Tây Hải vẽ cho, thế là ngươi được lợi rồi nhé”.
Ta cười hì hì đón lấy, nhưng miệng vẫn “hừ” một tiếng.
Khi quay về động Hồ Ly, Chiết Nhan và tứ ca đi trước, ta và Dạ Hoa nối gót theo sau.
Dạ Hoa nén giọng thật thấp, nói: “Không ngờ nàng cũng có thể vì bị trêu mấy câu mà tức giận, thượng thần Chiết Nhan quả là có bản lĩnh”.
Ta che miệng ngáp một cái: “Cái này chẳng quan hệ với có bản lĩnh hay không bản lĩnh, lão lớn hơn ta rất nhiều tuổi, tức giận với lão cũng chẳng sao. Nếu đám thần tiên tiểu bối đắc tội với ta một hai câu, người lớn tuổi như ta, sao có thể đi tính toán với họ được”.
Dạ Hoa lặng im một lát rồi tiếp: “Ta hy vọng chuyện gì nàng cũng có thể tính toán với ta một chút”.
Ta đang định ngáp cái thứ hai, liền chặn đứng luôn.
Mê Cốc đang đứng chờ trước động Hồ Ly. Giờ Tuất đã qua, vốn dĩ là giờ nhà nhà tắt đèn đi ngủ, lại phiền đến lão phải đứng chờ, ta thấy hơi ngại ngùng.
Vẫn còn chưa tới gần, lão đã chạy lên ba bước đón chúng ta, đến trước mặt ta, sắc mặt lão xám lại nói: “Quỷ Quân Ly Kính của Quỷ tộc đưa danh thiếp, muốn gặp cô cô, đã đợi nửa ngày trước cửa rồi”.
Dạ Hoa dợm bước lại, cau mày nói: “Hắn muốn làm gì?”.
Chiết Nhan lôi tứ ca - đang định tiến vào động lại, cười ha ha: “Đến sớm chẳng bằng đến đúng lúc, hôm nay quả là may, chuẩn bị được xem trò hay rồi”.
Chân ta không ngừng tiến vào phía động, lạnh lùng dặn dò Mê Cốc : “Đuổi hắn ra ngoài cho lão nương”.
Mê Cốc run run, nói: “Cô cô, hắn chỉ đợi ở ngoài cửa cốc, còn chưa vào trong”.
Ta thản nhiên gật đầu: “À, vậy thì mặc hắn đi”.
Chiết Nhan đang hừng hực nhiệt huyết xem trò vui thì bị ta gội cho một gáo nước lạnh, vẫn cố gắng chêm chọc: “Ân oán tình thù gì cũng cần kết thúc, hành xử như ngươi chỉ chuốc thêm phiền não, chọn ngày chẳng bằng gặp ngày, chi bằng đêm nay chúng ta hãy kết thúc nó đi?”.
Dạ Hoa lạnh lùng lườm lão một cái. Ta ôm trán suy ngẫm một lát, thận trọng nói: “Ta và hắn quả thực không còn gì có thể kết thúc được nữa, cái cần kết thúc thì đã kết thúc rồi”. Mắt Chiết Nhan vẫn còn lóe sáng, xì, lập tức đã xuôi xị.
Vì động Hồ Ly không thường xuyên có khách, phòng khách thường dùng chỉ có mỗi một gian. Giờ đây, phòng khách duy nhất đã bị Dạ Hoa chiếm lấy, căn phòng khi xưa đại ca, nhị ca ở đã phủ đầy bụi, Chiết Nhan cười hì hì kéo tứ ca đến đó cùng ở, coi như bù đắp cho nỗi nuối tiếc không xem được trò hay.
Tuy Mê Cốc đã về phòng nghỉ ngơi, nhưng lão vẫn cố gắng ngồi đợi Tất Phương (ra ngoài tìm ta chưa về), ta cùng lão ngồi đợi một lát, ngáp liền hai, ba cái, liền bị Dạ Hoa kéo về đi ngủ.
Mê Cốc rất chu đáo, đã chuẩn bị một nồi nước nón