Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2402 lượt.
g to, bảo ta trước khi đi ngủ nên tắm rửa, ta vô cùng hài lòng.
Sáng hôm sau, Dạ Hoa đến gõ cửa phòng ta, giục ta cùng về Thiên Cung. Vì chiều hôm qua ta ngủ cũng nhiều, đến tối tuy ngáp liên tục, đến lúc đi nằm thì ngủ chẳng ngon, nên vừa nghe tiếng bước chân của Dạ Hoa là đã tỉnh như sáo.
Hắn đã thu xếp đâu vào đó, ta còn ở trong phòng xoay trái xoay phải một vòng, rồi tiện tay lấy một bộ xiêm y, nhân thể cầm theo chiếc quạt mới ngày hôm qua.
Ta đã sống ngần này tuổi, bốn bể tám cõi đã đi khắp, chỉ chưa bao giờ lên Cửu Trùng Thiên, lần này nhờ Dạ Hoa mới có được cơ duyên này, có thể vui vẻ dạo chơi Cửu Trùng Thiên, khiến trái tim cô đơn của ta vui vẻ xiết bao.
Vì chỉ có một đường vào vương quốc Thanh Khâu, cho dù là cưỡi mây hay là đi bộ, đều phải đi qua con đường hình bán nguyệt, thêm nữa Dạ Hoa ngày ngày đều có thói quen tản bộ buổi sáng, ta cũng theo hắn, không gọi mây lành, mà đi bộ ra cửa cốc. Cửa cốc này chính là ranh giời giữa tiên giới và phàm giới, một nửa khí lành nghi ngút, một nửa hồng trần mịt mù, hai bên tiếp xúc lâu ngày, cuối cùng suốt năm sương khói mù mịt.
Trong làn sương mù dày đặc, ta nhìn thấy một bóng người đứng thẳng, áo choàng tím bạc, tư dung diễm lệ, ánh mắt vời vợi, chính là Ly Kính.
Hắn nhìn thấy ta, chầm chậm cất lời: “A Âm, ta còn tưởng nàng sẽ mãi mãi không gặp ta nữa”.
Ta cũng ngẩn ra, đúng là không ngờ hắn vẫn đứng ở đây.
Năm đó hắn có thể mười ngày nửa tháng đến chân núi Côn Luân chờ ta, vì khi đó hắn chỉ là một hoàng tử nhàn tản, cho dù cả ngày ở bên ngoài cung Đại Tử Minh, thì cũng chỉ là ngắt hoa hái cỏ đấu chim chọi thú mà thôi. Bây giờ không giống ngày xưa, thân là vua của Quỷ tộc, ta thực sự không ngờ hắn có còn có thể tiêu dao thế.
Dạ Hoa lạnh lùng đứng bên cạnh, liếc ta một cái, nói: “Thượng thần Chiết Nhan nói không sai, cái gì cần kết thúc vẫn nên sớm kết thúc đi thôi. Chỉ một mình nàng cho rằng đã kết thúc thì chưa phải là kết thúc, phải biết rằng chuyện này, nên cả hai bên cùng dứt khoát, mới được coi là giải quyết sạch sẽ”.
Ta kinh ngạc, cười nói: “Chuyện này quả cần học vấn, ngươi đúng là có kinh nghiệm mà”.
Hắn lặng người, sắc mặt không biết vì sao lại hơi trắng nhợt.
Trước cửa cốc có mấy chiếc ghế đá, ta cúi xuống ngồi lên đó. Dạ Hoa chỉ khẽ nói một câu: “Ta đứng ở phía trước chờ nàng” rồi không thấy bóng dáng đâu nữa.
Ly Kính bước hai bước qua, gượng cười nói: “Nhìn thấy nàng như thế này, ta cũng yên tâm”, ngừng lại rồi tiếp lời, “Thương thế trên người nàng đã không còn chướng ngại gì chứ?”.
Ta phất phất tay áo, thờ ơ đáp: “Đã phiền Quỷ Quân quan tâm, xương cốt lão thân xưa nay cứng rắn, một chút vết thương nhỏ nhoi đâu có hề gì”.
Hắn thở phào một hơi: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt”. Dứt lời, lại móc từ tay áo ra một vật, đưa thẳng đến trước mặt ta. Ngước lên nhìn, đó chính là viên ngọc cầu hồn xanh biêng biếc mà năm xưa ta mượn không được.
Chiếc quạt trong tay sập lại một cái, ta ngẩng đầu: “Quỷ Quân định làm gì?”
Hắn cười thê lương: “A Âm, năm xưa ta suy nghĩ không đúng, gây nên sai lầm, nàng hãy cầm lấy ngọc cầu hồn, đặt vào trong miệng thượng thần Mặc Uyên, không cần mỗi tháng lấy một bát máu tim nữa”.
Ta kinh ngạc vô hạn, trong lòng biết bao cảm xúc hỗn độn dâng lên, ngẩng đầu lên nhìn hắn một hồi, cuối cùng cười nói: “Ý tốt của Quỷ Quân, lão thân xin nhận, nhưng tiên thể của sư phụ từ năm trăm năm trước đã không cần dùng máu của lão thân nuôi dưỡng. Thánh vật này xin Quỷ Quân hãy mang về Quỷ tộc dùng đi”.
Năm trăm năm trước, sau khi nhốt Kình Thương vào chuông Đông Hoàng, khiến ta ngủ liền suốt hai trăm năm. Hai trăm năm này không thể lấy máu nuôi Mặc Uyên, đợi đến khi tỉnh lại, điều đầu tiên ta làm là vội vã đến xem tiên thể của Mặc Uyên, chân tay lạnh toát lo sợ người xảy ra chuyện, thì phát hiện dù không có máu của ta, tiên thể người vẫn được bảo quản tốt. Chiết Nhan tặc lưỡi nói: “Chỉ sợ Mặc Uyên sắp tỉnh lại”. Ta vừa sợ vừa mừng, thận trọng nghĩ mãi về điều này, Chiết Nhan toàn nói xằng, cho đến giờ Mặc Uyên vẫn chưa tỉnh lại.
Cánh tay Ly Kính cầm viên ngọc cầu hồn giơ lên giữa không trung rất lâu, rồi lặng lẽ thu lại, sắc mặt buồn thảm, chỉ nghẹn ngào nói: “A Âm, chúng ta không quay lại được phải không?”.
Bốn bề là mây mù giăng phủ, che rợp đến mức giọng nói của hắn cũng trở nên lãng đãng, không chân thực.
Thực ra, chỉ cần nghĩ lại, sâu thẳm trong ký ức vẫn còn có thể tìm được một thiếu niên Ly Kính năm xưa, tuy rằng đã già đi, mắt mi có rậm hơn xưa, thì vẫn rất phong lưu khí độ, gương mặt vẫn hồng hào sáng sủa, nhìn tổng thể không có vẻ thương xuân sầu thu, ảo não rầu rĩ của chốn khuê các. Thời gian quả thực đã mài mòn con người ta.
Cảm thán qua rồi, lại nhớ tới lúc mới nhìn thấy thì hắn lại lạnh lùng ngay. Giờ đây nhớ tới những chuyện dĩ vãng xa xưa với hắn, từng chuyện từng chuyện một, giống như quay về kiếp trước, trong lòng bình lặng khôn cùng, chẳng dậy lên được gợn sóng nào, càng chớ nói đến hai chữ “quay về”.
Ta im lặng ngẩng lên nhìn bầu trời xam xám mênh mong, bất lự