Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi
Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2412 lượt.
ê hoặc quân thượng đây mà. Híc, chỉ hy vọng quân thượng sớm nhìn rõ bản chất của thượng thần ấy, hiểu được tấm chân tình của nương nương nhà ta đối với người, trở về bên cạnh nương nương”.
Những lời này coi như là tổng kết rồi, có lẽ các nàng ta tám chuyện đã tận hứng.
Cứ tưởng chỉ nghe được tin đồn về Mậu Thanh, nào ngờ nô tỳ của thứ phi Tố Cẩm lại nói xấu ta. Những lời của họ mới cay độc làm sao, nếu ta vẫn còn là Tiểu Thập Thất trên núi Côn Luân năm nào, chắc chắn sẽ dạy cho các nàng ta biết thế nào là lễ độ. May mà đã thanh tu bảy vạn năm, bây giờ ta đã đạt đến cảnh giới quên mất mình là mình, coi mọi chuyện thế gian chỉ như mây bay ngang trời, chẳng buồn tính toán với họ, chỉ vẫy hai tiên nga định đi qua tảng đá lại, che quạt, nén giọng hỏi: “Ta vẫn còn nhớ, trong quy củ của thiên giới, có một điều luật là không được bàn bừa chuyện của thượng thần phải không?”.
Hai tiểu tiên nga ấy ngây ra, gật đầu kêu đúng, lại vội vàng nói: “Những lời nói bậy của hai cung nga đã khiến thượng thần nổi giận, bọn tiểu tì sẽ phải báo lên cấp trên, trừng phạt bọn họ, chỉnh đốn quy củ”.
Ta hắng giọng một cái, nói: “Giận thì không giận, nhưng vô tình nghe những lời này, không quen tai lắm thôi”, rồi gấp quạt lại, vỗ vỗ lên vai họ, dịu dàng nói: “Tuy nói vậy nhưng ban nãy hai ngươi cũng thật lỗ mãng quá, nói xấu người khác sợ nhất là bị phá hỏng giữa chứng. Nếu vừa nãy các ngươi đi qua đó, sẽ khiến hai tiểu tiên nga ấy xấu hổ nhường nào, bối rối biết bao. Người ta đã phạm phải quy củ của thiên giới, sớm muộn cũng bị trừng phạt, vậy thà cứ để người ta nói cho sướng miệng đi, các ngươi cũng có thể theo lý là trừng phạt cho sướng tay. Thiên cung lớn như thế này, vẫn nên để người ta hiểu rằng, quy củ được lập ra không phải là để không, phải không? Nhưng nói lại, trong hậu cung kỵ nhất là ầm ĩ, hai tiểu tiên nga này tính tình có hơi hoạt bát, không thích hợp sai bảo ở đây, các ngươi nên suy nghĩ, tìm một cung thích hợp cho người ta”.
Hai tiểu tiên nga rất nghe lời, liên tục gật đầu khen phải.
Hai nàng đi chấp pháp, mười sáu tiên nga phía sau thì vẫn theo hầu ta.
Ngày hôm nay ngâm nước suối, vì không có cục bột nhỏ nghịch nước bên cạnh, nên ta cảm thấy hơi chán.
Trong mười sau tiên nga theo hầu có hai người thạo âm luật, ta bèn bảo họ gảy đàn tỳ bà, để cho ta giết thời gian. Tuy họ đàn rất hay nhưng cũng không thể so được với Mặc Uyên năm nào. Ban đầu nghe còn thấy mới mẻ, nhưng càng nghe lại thấy càng nhạt nhẽo, nên ta bảo họ thôi không đàn nữa.
Tiếp tục ngâm mình thêm một lát rồi ta mặc lại xiêm y, bảo mười sáu tiên nga đứng nguyên tại chỗ, còn mình thì lựa mấy quyển sách đem từ khu nhà “Nhất Lãm Phương Hoa” tới, vừa ngâm mình vừa đọc, cũng có thể giết thời gian.
Vừa đi tới cổng của “Nhất Lãm Phương Hoa”, đang định đẩy cửa bước vào, thì cánh cửa bỗng bật mở ra. Trong tay Dạ Hoa đang bồng cục bột vẫn li bì, một cánh tay đẩy cửa, nhìn thấy ta hắn ngây người ra, rồi cau mày lại.
Khi mới gặp Dạ Hoa ở Thủy Tinh cung ở Đông Hải, ta đã biết là hắn không dễ gần, là một thiếu niên lạnh lùng. Chỉ là từ khi qua lại với ta tới nay, dường như hắn chưa từng tỏ vẻ lạnh lùng trước mặt ta, lúc nào cũng cười như gió xuân thoảng qua, khiến ta quên đi mất bản tính lạnh lùng của hắn. Vẻ mặt hiện giờ của hắn quả thực khiến ta cũng phải rung mình.
Mắt hắn sầm lại, mãi sau mới cất tiếng: “A Ly giống như bị uống say, ta hỏi kỹ, nó ngủ từ tối qua đến giờ vẫn chưa tỉnh, rốt cuộc là sao?”.
Ta nhìn cục bột nhỏ mặt đang đỏ hồng trong lòng hắn, bình tĩnh đáp: “Chẳng qua hôm qua ta cho nó uống hai bình rượu, khiến nó say thôi mà”.
Hắn cau mày: “Nó uống say, ngủ tới giờ chưa tỉnh, sao nàng không báo cho ta một tiếng, cũng không đưa nó tới phủ Dược Quân xem sao?”.
Ta kinh ngạc thốt lên: “Sao lại chiều chuộng trẻ con như vậy, lúc còn nhỏ ta uống trộm rượu của Chiết Nhan, say bốn, năm ngày chưa tỉnh, đâu có thấy cha mẹ ta đưa ta đi chạy chữa. Cục bột nhỏ lại không phải là một cô nương, ngươi chiều chuộng nó như thế, khó mà tránh khi lớn lên nó sẽ ẻo lả, yếu đuối”.
Hắn im lặng một hồi, rồi bước qua ta, gằn giọng: “A Ly không phải do nàng nuôi lớn, nàng luôn chỉ coi nó là con ghẻ, chưa bao giờ yêu thương nó như con ruột phải không? Nếu A Ly là con do nàng dứt ruột đẻ ra, thì ngày hôm nay nàng có nói như vậy không?”.
Ta lặng người, đến khi phản ứng lại với những lời của hắn thì cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Trước đây thường nghe người ta nói là “lạnh thấu tim”, ta còn tự hỏi mãi lạnh thấu tim là lạnh như thế nào, giờ đây rốt cuộc đã được nếm trải mùi vị ấy.
Tuy ta chưa từng sinh con, nhưng cũng hiểu rằng, nếu là đứa con do Bạch Thiển ta dứt ruột đẻ ra, thì có lẽ hắn cũng sẽ chẳng đau lòng như thế. Ta thương xót cục bột nhỏ nhỏ dại, mẹ nó đã nhảy xuống Tru Tiên đài, sống trên đời ba trăm năm mà không có mẹ che chở, đáng thương biết bao, từ trước tới giờ ta đối với cục bột nhỏ đều là thật lòng thật dạ. Bây giờ lại bị nói như thế này.
Ta rũ rũ tay áo, nhìn theo bóng hắn cười nhạt, nói: “Lão thân sao có thể sinh