Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng
Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2407 lượt.
đã trong veo trở lại, còn Mậu Thanh bên cạnh vẫn thổn thức nghẹn ngào.
Ta thấy đêm qua Dạ Hoa hẳn rất giận dữ. Theo hiểu biết của ta, ngoài trận đấu với Huyền Nữ ở cung Đại Tử Minh ra, chưa bao giờ thấy hắn giận dữ như vậy. Trong lòng rất hiếu kỳ, ta cầm cây quạt lên nhưng vẫn chưa đi, im lặng chờ trà nguội.
Dạ Hoa rất giỏi giữ bình tĩnh, tiếng thổn thức nghẹn ngào của công chúa Mậu Thanh ấy khiến người nghe rất đau lòng, nhưng hắn vẫn dửng dưng, chỉ miệt mài đọc công văn.
Vì khi ta làm khách ở Đông Hải, đã được chứng kiến mối thâm tình của công chúa với Dạ Hoa, cảm động đến rơi lệ, bây giờ, thứ phi Tố Cẩm cũng đã lau nước mắt ba, bốn lần, nên ta cũng có thể giữ được bình tĩnh.
Nghe một lúc lâu, cuối cùng ta cũng đã hiểu ra, sở dĩ Dạ Hoa giận dữ như vậy là vì đêm nay công chúa Mậu Thanh dám ăn gan hùm mật gấu, định dùng một bát canh tình dược để lôi kéo hắn. Chẳng hiểu sao bát canh tình dược này lại có mùi vị không ngon, khiến Dạ Hoa vừa bê lên đã nhận ra, lửa tình chẳng nhen lửa giận đã bốc.
Tiểu tiên nga hầu bút mực của Dạ Hoa nhìn thấy chuyện lớn như vậy, theo quy củ của Thiên Cung liền vội vàng chạy đến chỗ thứ phi nương nương duy nhất trong cung của Dạ Hoa. Nói đến đây, lại không kìm được phải giơ ngón cái lên khen một tiếng, vị thứ phi Tố Cẩm này của Dạ Hoa đúng là hình mẫu của ngàn vạn hậu cung trong khắp bốn bể tám cõi, nhìn thấy Mậu Thanh hạ tình dược mê hoặc phu quân của mình, nhưng chẳng hề căm ghét, giận dữ mà lại còn cầu xin giúp cho nàng ta.
Khi ta bước vào phòng lấy chiếc quạt thì đã qua mất đoạn cao trào, chỉ còn lại màn sau mà thôi.
Ta đã rành rẽ sự việc, lại nghe hai người quỳ dưới đất kia khóc lóc một trận càng cảm thấy vô vị. Những đoạn chuyển cảnh trong những vở kịch ở phàm giới xem ra diễn còn đặc sắc, thú vị hơn thế này nhiều.
Vừa hay nước trà cũng nguội bớt, nhấp hai, ba ngụm xong, ta khép lại quạt, định ra về.
Đúng vào lúc muốn về mà chưa kịp này, công chúa Mậu Thanh lại ôm lấy chân ta, thảm thiết xin: “Nương nương, lần trước Mậu Thanh đã nhận nhầm người, nhưng người đã giúp Mậu Thanh một lần, Mậu Thanh luôn ghi nhớ trong lòng, lần này Mậu Thanh cầu xin người, xin người hãy giúp Mậu Thanh lần nữa”.
Ta im lặng một lát, quay người lại, chẳng còn cách nào khác nói với Dạ Hoa: “Công chúa Mậu Thanh đã quỳ trước ta, nếu bảo ta quỳ lại thì thực không còn thể diện, thế nên không thể không nói hai, ba câu giúp nàng”.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn ta: “Nàng nói đi”.
Ta thở dài một cái rồi nói: “Thực ra chuyện này không phải lỗi do một mình công chúa Mậu Thanh, ban đầu ngươi cũng biết công chúa Mậu Thanh có tình ý với ngươi, nhưng ngươi vẫn đem nàng ấy lên Thiên Cung, tuy là để đáp ân tình của nàng ấy, giúp nàng ấy trốn tránh hôn sự với nhị hoàng tử của Tây Hải, đợi nàng ấy nghĩ thông rồi về Đông Hải. Nhưng nàng ấy lại không biết ngươi nghĩ như vậy, khó tránh được cho rằng rốt cuộc ngươi đã động lòng trước mình. Ngươi đã gieo cho nàng ấy suy nghĩ này, lại một mực làm chính nhân quân tử, không chịu động thủ, khác nào ép nàng ấy phải tự mình hạ thủ”.
Ánh mắt của Dạ Hoa rất phức tạp, nhưng chỉ lạnh lùng nhìn Mậu Thanh nói: “Nhưng ngươi đã nói là chỉ đến Tẩy Ngô cung của ta làm nữ tỳ là cũng mãn nguyện rồi”.
Ta ngáp một cái, nói: “Những lời của con gái nói khi đang yêu mà người cũng tin được”.
Mậu Thanh khóc khóc mếu mếu mãi, ta gõ gõ vào cạnh chiếc quạt, nói với nàng ta: “Hãy nghe một câu của lão thân, ngươi hãy về Đông Hải thì hơn”. Nói rồi lùi hai bước nhích sang, khẽ phủi tay áo, nhân lúc Mậu Thanh còn chưa còn hoàn hồn, ta đã cầm quạt đi rồi.
Có điều gần bước tới bậu cửa ở gian ngoài ta đã bị Dạ Hoa giữ lại. Ta quay đầu nhìn hắn, hắn thả tay ra, đặt lên vai ta nói: “Trời đã tối rồi, nàng có tìm được cung nàng ở không?”.
Ta ngó xung quanh, nói không chắc chắn lắm: “Chắc là tìm được thôi”.
Hắn lặng im, rồi đáp: “Để ta tiễn nàng”.
Sau tấm rèm mỏng phản chiếu ánh nến lung linh, lại nghe tiếng thút thít của Mậu Thanh. Ta đắn đo một lúc, cảm thấy hai nàng đang quỳ trong kia chắc cũng mệt rồi, bây giờ Dạ Hoa tiễn ta đi, họ có thể nghĩ ngơi, lấy lại tinh thần, tranh thủ lát sau diễn trò càng hay hơn nữa. Như thế, trong lúc Dạ Hoa làm người dẫn đường cho ta, thì ta cũng không làm lỡ chuyện trọng đại trong hậu cung của hắn. Cho nên ta bèn để hắn dẫn đi, an tâm hưởng thụ sự ân cần này.
Ánh trăng như sương, gió mát thổi hiu hiu.
Suốt dọc đường Dạ Hoa không nói gì, thi thoảng chỉ hỏi đôi câu: “Có cành cây chẽ ra, đứng qua đó” hoặc “Bên đó có hai tảng đá, nàng đi cạnh ta đây”. Con đường mà hắn dẫn đi mấp ma mấp mô, vì mắt ta không tốt, nên dọc đường đều chú ý dưới chân, cũng chẳng có thời gian đâu mà nói chuyện với hắn.
Ta cũng hơi buồn ngủ, đi hết quãng đường này lại càng mệt, đến cổng khu nhà “Nhất Lãm Phương Hoa” ta chỉ muốn chạy thẳng vào ngủ một giấc cho xong.
Lại chuẩn bị bước qua bậu cửa.
Lại bị Dạ Hoa giữ lại.
Ta cực kỳ đau buồn ngẩng đầu lên nhìn hắn nói: “Không cần tiễn nữa đâu, đoạn sau ta nhớ đường rồi”.
Hắn lặn người, không