Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342096

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.

mang thức ăn từ bếp ra ngoài phòng khách đấy thôi.” Tiểu Lạc mỉm cười, đưa tay lên làm động tác như bê thức ăn.
“Haizz…em nấu cơm được mấy lần, rửa bát được mấy bữa? Đấy mới là việc quan trọng.”
“Anh nhìn bàn tay búp măng của em này, vừa mềm vừa thon. Anh yêu, anh nỡ để bàn tay này phải lao lực làm những công việc bếp núc hay sao?” Tiểu Lạc nói xong rồi xòe mấy ngón tay trắng muốt ra.
Trình Hạo nắm lấy bàn tay cô, khẽ hôn nhẹ lên: “Tay vợ anh đẹp như thế này, sinh ra chỉ để ngồi mát ăn bát vàng, cho nên việc nhà cứ để anh làm hết.”
“Đấy là anh nói nhé. Em phải đi lấy điện thoại ra ghi âm những lời này mới được.” Vừa nói Tiểu Lạc vừa quay sang lấy điện thoại.
“Lời hay không nói hai lần, giờ em mới ghi âm thì muộn rồi.” Trình Hạo đắc ý nói.
“Không sao, em đã ghi lại tất cả vào trong này rồi.” Tiểu Lạc đưa tay chỉ lên đầu.
“Vợ yêu, dù em không ghi âm anh cũng sẽ không bao giờ quên lời hứa của mình đâu. Em là một biên tập nổi tiếng và trở thành tác gia lớn trong tương lai. Vì sự nghiệp của vợ yêu, anh nên giúp đỡ vợ yêu lo việc nhà chứ.”
“Giờ thì em đã hiểu thế nào gọi là nói hay hơn hát rồi. Anh vừa trách em không đảm việc bếp núc, giờ lại nhiệt tình ủng hộ sự nghiệp của em. Lúc nào anh cũng ca ngợi vợ thế này thế kia mà sao chẳng thấy bao giờ anh cầu hôn em vậy?”
“Chúng ta chẳng như vợ chồng rồi sao. Hơn nữa, anh phải mua được nhà rồi mới dám cầu hôn em, bằng không bố mẹ vợ lại không gả con gái cho anh đâu.”
“Oa, Trình Hạo nhà ta càng ngày càng thông minh rồi đấy. Chúc mừng chúc mừng!” Trong suy nghĩ của Trình Hạo đã có những thay đổi rõ rệt, từ không có ý định mua nhà chuyển sang do dự giữa mua hay không mua, giờ thì anh đã chủ động đề cập tới chuyện mua nhà cho Tiểu Lạc. Sau này cho dù có mua được hay không thì ít nhất anh ấy cũng đã có ý định mua nhà, chỉ cần vậy thôi cũng đủ khiến Tiểu Lạc hân hoan.
Để tìm được nhà thuê như ý muốn, Tiểu Lạc và Trình Hạp đăng tin trên mạng, không lâu sau họ nhận được tin tìm người thuê phòng trên trang Môi giới bất động sản.
Trong bàn đăng ký Tiểu Lạc đề cập luôn ba yêu cầu khi tìm nhà: “Chỗ ở phải thuận tiện để bắt xe đi làm; nhà chỉ dành cho một hộ thuê, không có bất cứ yếu tố nào ảnh hưởng đến đời sống riêng tư của hai người; tiền nhà mỗi tháng dưới 1500 NDT để không quá ảnh hưởng đến tiến độ mua nhà.”
Nhưng khi anh chàng môi giới xem xong yêu cầu của Tiểu Lạc, nét mặt liền biến sắc: “Bây giờ giá nhà trung bình tăng phải từ 2100 NTD tới 2300 NDT mỗi tháng, nhà dưới 1800 NDT còn chẳng có, làm sao mà có nhà dưới 1500 NDT được.”
“Thuê cho một hộ gia đình thôi, sao mà đắt như vậy chứ!” Tiểu Lạc buồn bã nói, sao chủ nhà ở chỗ nào cũng tăng giá cùng một lúc vậy?
“Giá nhà đang lên cơn sốt, tất nhiên là tiền thuê phòng cũng tăng lên rồi. Bây giờ người muốn mau nhà, thuê nhà nhiều vô kể, cung không đủ cầu, giá cả không tăng lên mới lạ đấy. Tôi có một khách hàng, hai tháng trước muốn mua một căn nhà ba tầng, tiền trả góp ban đầu thì đủ rồi nhưng ông này lại không thích kết cấu xây dựng của ngôi nhà đó, định đợi thêm xem có căn nào phù hợp hơn không, thế mà hai tháng sau, số tiền ấy chỉ còn đủ cho ông ta mua căn nhà hai lầu thôi, thế là ông ấy vội vội vàng vàng mua ngay. Olympic Bắc Kinh sắp đến rồi, giá nhà chắc chắn chỉ tăng chứ không bao giờ giảm, ông ấy còn sợ tới lúc đó đến căn nhà một tầng cũng chẳng mua nổi.”
Câu chuyện của anh chàng môi giới nhà đất như chất xúc tác làm cháy to hơn nữ ngọn lửa mua nhà đang âm ỉ cháy trong lòng Tiểu Lạc. Giá nhà, giá thuê nhà đang từng ngày tăng lên, điều đó càng thôi thúc người ta càng phải mau chóng mua nhà.
Tiểu Lạc đưa mắt sang Trình Hạo, ý nói: “Chúng ta phải nhanh mua nhà thôi anh.”
“Vậy ý anh là, bây giờ không còn phòng nào rẻ hơn à?” Trình Hạo hỏi người môi giới.
“Phòng rẻ thì vẫn có, giá trung bình thôi nhưng phải vệ sinh chung.”
Tiểu Lạc và Trình Hạo đã từng sống những khu nhà như thế, không chỉ điều kiện thiếu thốn mà đi vệ sinh cũng không thoải mái. Người xưa có câu : “Khổ rồi sướng thì dễ chứ sướng rồi khổ thì khó hơn lên trời”, hai người họ đã quen sinh hoạt trong những tòa nhà cao tầng, nếu bây giờ quay lại cuộc sống thuê nhà dãy sống qua ngày hẳn là không chịu đựng nổi. Nghĩ tới cảnh mấy chục người dùng chung một nhà vệ sinh, sáng dậy đi vệ sinh mà như đi phục kích cũng đủ làm Tiểu Lạc phải nổi hết da gà.
“Anh tìm giúp tôi phòng nào dưới 1800 NDT một tháng được không?” Tiểu Lạc vẫn giữ nguyên yêu cầu của mình.
“Phòng giá ấy xung quanh đây thật sự rất ít, chỗ chúng tôi may sao vẫn còn hai căn nữa, một căn 1800 NDT, còn căn kia 1700 NDT.” Anh chàng môi giới nhìn thông tin trên máy tính đáp. “Nếu hai người có yêu cầu, tôi sẽ đưa đi xem.”
Tiểu Lạc gật đầu. Bây giờ cô chuẩn bị đi làm, không có nhiều thời gian, nếu muốn xem thì phải xem ngay mới được.
Căn hộ 1800 NDT rộng tầm hơn 400m2 là phòng trên cùng của tòa nhà năm tầng, cầu thang vừa hẹp vừa tối. Vừa bước chân vào, tầm mắt của Tiểu Lạc đã bao trọn cả căn nhà, phòng khách không lớn, còn nhà vệ sinh thì bé