Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341915

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1915 lượt.

phải viết báo cáo tổng kết công việc một lần đã cảm thấy rất phiền phức rồi, tại sao ngày nào Tiểu Lạc cũng viết tổng kết mà không cảm thấy chán nhỉ?
“Viết blog với viết báo cáo tổng kết công việc không giống nhau chút nào. Báo cáo tổng kết công việc là viết cho cấp trên xem, blog của em là viết cho bạn bè xem mà.”
“Em có thể đảm bảo cấp trên của bọn em không xem qua blog của em không?”
“…” Tiểu Lạc không nói được gì nữa. Hình như cấp trên của cô trước đây từng xem qua blog của cô, tuy không để lại lời nhắn nhưng cô nhớ mang máng “lão yêu bà” có nói blog của cô viết rất tuyệt.
Thực tế đã chứng minh có công cày cấy sẽ có ngày thu hoạch. Một bài blog gồm ba phần được Tiểu Lạc chú trọng viết rất hay quả nhiên đã lọt vào mắt xanh của Lục Nhiễm – người phụ trách biên tập của một công ty xuất bản sách và vì thế cô đã giành được cơ hội phỏng vấn.
Thì ra, cũng có lúc sức hút của Sơ yếu lý lịch không bằng sức hút của blog.
Tiểu Lạc không thể ngờ cuộc phỏng vấn lần này lại thuận lợi một cách kỳ diệu như vậy. Khi Lục Nhiễm nói với cô: “Thứ hai tuần sau cô có thể đến công ty làm thủ tục đi làm chính thức”, Tiểu Lạc không dám tin vào tai mình nữa.
Trên đường về, Tiểu Lạc chìm đắm trong khúc ca chiến thắng, cô có cảm giác như mình vừa trúng được năm triệu tệ xổ số vậy. Sau khi về đến nhà, cô dương dương tự đắc khoe khoang với Trình Hạo: “Anh còn nói viết blog không có lương nữa đi. Đây chẳng phải do em viết blog nên mới tìm được việc sao.” Tiểu Lạc nói có chút “tiểu nhân đắc thắng”.
“Hừ, đây chẳng phải mèo mù vớ cá rán sao.” Trình Hạo cười nhạt.
“Anh còn không thừa nhận. Anh chưa nghe câu này à? Cơ hội chỉ dành cho những người có tài. Nếu blog của em mà vô vị thì người ta có chủ động tìm em không?” Tiểu Lạc tự tin nói.
“Đúng, đúng, đúng, em quả là có con mắt nhìn xa trông rộng.” Trình Hạo tiếp lời của cô rồi nghĩ lại bỗng cảm thấy công việc xuất hiện có chút bất ngờ, liền hỏi: “Nhưng công việc này có đáng tin cậy không? Lương tính thế nào?”
“Lương cao hơn mức lương trước của em. Ngày trước lương của em bao gồm lương cứng biên tập và các phụ cấp khác tổng mới có hơn 3000 NDT thôi, bây giờ lương khởi điểm là 3000 NDT rồi, biên tập một cuốn sách thêm 1000 NDT, xuất bản một cuốn sách thêm 500 NDT. Chỉ cần một tháng em biên tập được một cuốn sách, xuất bản thêm một cuốn sách cũng được 4500 NDT rồi.”
“Woa! Bà xã của anh viết blog phát tài rồi.” Quả thật, Trình Hạo không thể nghĩ đến việc Tiểu Lạc viết blog lại có thể tìm được một công việc tốt như vậy.
Hễ có tin tức gì mới là Tiểu Lạc lại muốn chia sẻ cùng bạn bè. Cô đem chuyện mình tìm được việc khoe với Đặng Giai, Doãn Nặc, Giang Viễn Hàng và Thẩm Lộ Dao. Nghe Tiểu Lạc kể lại quá trình tìm được việc, mọi người đều cảm thấy thế giới này thật kỳ diệu. Đặng Giai nói: “Chắc chắn cậu gặp được vận may rồi”; Doãn Nặc nói: “Sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi, nể mặt bạn bè cậu phải giơ cao đánh khẽ đấy”; Giang Viễn Hàng nói: “Vậy sau này muốn tìm người anh sẽ lên blog tìm, như thế có thể hiểu một người toàn diện hơn”; Thẩm Lộ Dao thì nói: “Chúc mừng bạn, mình rất hâm mộ bạn, bây giờ mình đang rất muốn làm việc đây.”
Trong số bốn người bạn, chỉ có lời chúc của Thẩm Lộ Dao là có chút khác thường. Bây giờ cô ấy đang là thiếu phu nhân cao quý, lại đang mang trong mình một bảo bối, có người hầu kẻ hạ, lẽ ra cuộc sống phải rất hạnh phúc mới đúng, tại sao lại muốn tìm việc làm?
Vì Lộ Dao đang mang thai không tiện ra ngoài nên cuối tuần Tiểu Lạc dự định sẽ đến thăm cô ấy. Lộ Dao sống trong căn hộ của Lương Vũ Thành, nghe nói khu vực nhà cô ấy đang ở đa số là người giàu.
Khi bước vào căn hộ, Tiểu Lạc thay dép, nhìn khắp bốn phía rồi thốt lên: “Người giàu đúng là người giàu, nhà ở cũng là nhà cao cấp, đến phòng khách cũng lớn như vậy.”
Bà Tưởng – người giúp việc trong nhà ân cần bưng một ly trà tới: “Mời cô dùng trà.”
Tiểu Lạc ngồi trên chiếc sô pha ngoài phòng khách, đắm chìm trong ánh nắng buổi chiều, nhấp một ngụm trà rồi lại đưa mắt ngắm nhìn thiết kế của phòng khách và phong cảnh bên ngoài cửa sổ, trong lòng bùi ngùi xúc động. Đây chính là cuộc sống mà cô hằng mong ước.
Bụng Lộ Dao có chút nhô lên, trông giống như một quả dưa hấu nhỏ. Tuy bụng cô ấy to hơn nhưng tay và chân lại không bị thô, nếu mặc áo khoác bên ngoài thì bụng sẽ không lộ lắm, nhìn vẫn là một đại mỹ nhân. Thế nhưng trên khuôn mặt cô thiếu đi nụ cười trước đây, thay vào đó là nét mặt u buồn.
“Lộ Dao, sao lại nhăn mày nhăn mặt thế kia? Không quen với cuộc sống của một thiếu phu nhân à?” Tiểu Lạc hỏi.
“Haizz… đừng nhắc nữa, lại còn thiếu phu nhân gì chứ! Bây giờ mình cảm thấy mình giống như “bà hai” vậy.
“Hả? Lương Vũ Thành đã có vợ sao?” Tiểu Lạc kinh ngạc hét to.
“Chưa đâu. Nhưng mình cảm thấy Vũ Thành đã thay đổi rồi vì rất ít khi anh ấy đến đây. Hơn nữa, năm nay mình phải ăn Tết một mình. Trước đây, mình đều về quê ăn Tết nhưng năm nay vì mang thai nên Vũ Thành giữ mình ở lại Bắc Kinh. Ngay cả bà Tưởng, ngày ba mươi và mùng một Tết cũng xin nghỉ về qu