Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.
đã được đăng trên báo, lại còn chuẩn bị cả “bài diễn văn” chứng tỏ niềm yêu thích sách và dự định cống hiến sức lực của cả đời mình cho sách. Thế nhưng, tất cả đều nằm ngoài dự định, căn bản Giám đốc công ty xuất bản sách không cho cơ hội phát biểu bài diễn văn mà cô đã chuẩn bị sẵn. Ông Giám đốc đó mời cô đến phỏng vấn không phải vì muốn cô làm biên tập mà ông ta muốn xem những bài viết của cô, bởi cô là người thuộc thế hệ 8X. Bây giờ các tác giả thuộc thế hệ 8X là lực lượng sáng tác chủ đạo nên ông ta muốn xem cô có khả năng trở thành tác giả của công ty hay không.
Chẳng phải bọn họ đã đăng tin tuyển biên tập sách sao, tại sao lại muốn mình làm tác giả? Tiểu Lạc có chút mơ hồ không hiểu. Nhưng cô vẫn đem tất cả ý tưởng của cô về việc viết lách với tư cách là một tác giả nói chuyện với Giám đốc của công ty. Hai người nói chuyện rất ăn ý, có điều từ đầu đến cuối cuộc nói chuyện chỉ xoay quanh việc viết lách của một tác giả, chẳng liên quan gì đến công việc biên tập sách.
Tiểu Lạc cảm thấy có được một lần phỏng vấn chẳng dễ dàng gì. Tuy không có thời gian phát biểu bài viết đã chuẩn bị nhưng cô vẫn tranh thủ thời gian tỏ rõ quyết tâm của mình: “Ngoài việc làm tác giả, thật ra tôi còn muốn làm biên tập viên, hoàn thiện những cuốn sách hấp dẫn cho những độc giả cuồng nhiệt.”
“Tôi đã xem Sơ yếu lý lịch của cô, trước đây cô chưa từng làm biên tập sách, vì thế” Vị Giám đốc từ chối khéo.
“Tuy tôi chưa từng làm qua biên tập sách nhưng tôi đã từng làm biên tập viên tạp chí, hơn nữa tôi lại rất yêu sách. Tôi thấy chỉ cần nỗ lực học hỏi thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.” Tiểu Lạc cố gắng thuyết phục.
“Nhưng làm biên tập viên tạp chí với biên tập viên sách là hai công việc khác nhau. Biên tập sách yêu cầu khả năng đọc hiểu phong phú, còn phải yên tĩnh ngồi trước máy tính cả ngày, không hề giống với làm biên tập tạp chí sôi nổi, còn có thể ra ngoài phỏng vấn. Tôi xem tính cách của cô không giống với người có thể yên tĩnh ngồi cả ngày trước máy tính được.”
Câu nói này của ông Giám đốc khiến Tiểu Lạc cảm thấy vô cùng ức chế. Sao cô lại không giống những người có thể yên tĩnh ngồi cả ngày chứ? Lẽ nào, lúc nãy khi cô nói chuyện với ông Giám đốc về làm tác giả như thế nào, biểu hiện của cô đã quá mức phong phú, nụ cười quá rạng rỡ và để lại cho ông Giám đốc này ấn tượng cô là người quá năng động? Tuy cô là người có tính cách hoạt bát nhưng vẫn có một ưu điểm là khả năng tĩnh tâm rất tốt, không tĩnh tâm sao có thể trở thành nhà văn được? Cô chính là nhân tài biết kết hợp hài hòa giữa sự năng động và tính cách trầm lặng!
“Tôi có thể ngồi yên tĩnh được, ở nhà tôi vẫn ngồi trước máy tính cả ngày mà không động đậy gì.” Tiểu Lạc tranh thủ thuyết phục bằng được.
“Thế này nhé, trước tiên tôi sẽ giữ hồ sơ của cô lại. Cô cứ về trước đi, đến lúc cần người, tôi sẽ liên lạc lại với cô sau.”
“Được ạ, cảm ơn ông đã bớt chút thời gian.” Tuy ông Giám đốc đó không đưa ra câu trả lời chính xác cho Tiểu Lạc nhưng không phải là không có chút cơ hội nào dành cho cô, riêng điều này đã khiến Tiểu Lạc cảm thấy vạn phần may mắn rồi.
Sau khi trở về, Tiểu Lạc luôn đợi điện thoại của ông Giám đốc đó nhưng cuối cùng vẫn không thấy ông ta gọi lại. Cô cảm thấy có chút tuyệt vọng về vấn đề tìm việc của mình, tại sao muốn chuyển ngành lại khó như vậy? Chuyển từ biên tập tạp chí sang biên tập sách thật sự là khó như lên trời sao?
Trong lúc cô lo lắng thì Trình Hạo lại vô cùng bình tĩnh đưa lời an ủi: “Vàng thật không sợ lửa. Cơ hội sẽ đến với những người luôn sẵn sàng, em đã cố gắng như vậy, lại luôn một lòng đối với văn chương, sớm hay muộn vận may cũng sẽ đến với em thôi. Em cứ vừa viết bản thảo cho bên tạp chí vừa tìm việc, không phải gấp gáp làm gì, cũng không cần phải quy định trong thời gian bao lâu phải tìm được việc. Đề ra mục tiêu tất nhiên là rất quan trọng nhưng nhiều lúc dục tốc bất đạt.” Lời nói của Trình Hạo như một viên thuốc an thần hiệu quả khiến Tiểu Lạc không còn cảm thấy lo lắng gì nữa.
Tiểu Lạc có thói quen viết blog mỗi ngày, hơn nữa cô thường viết vào buổi tối. Có lúc Trình Hạo phải khâm phục tính nhẫn nại của cô nhưng vẫn cố ý châm chọc: “Chẳng phải em nói em cứ gõ bàn phím là hái ra tiền sao. Em viết blog sao lại không có tiền nhuận bút, cũng không có ai trả lương cho em, vậy em việc gì phải viết chăm chỉ như thế?”
“Em viết blog chủ yếu để ghi lại những chuyện vui sướng, ngọt ngào xảy ra hàng ngày, như vậy đến lúc già rồi đọc lại, em mới có thể nhớ lại toàn bộ hạnh phúc và niềm vui mà mình đã từng trải qua. Ngoài ra, em kiên trì viết blog cũng là muốn bạn bè biết cuộc sống hiện nay của em tốt hay không. Bây giờ, công việc của mọi người đều rất bận rộn nên muốn gặp nhau rất khó, cũng hiếm khi gọi điện cho nhau. Mà chúng em liên lạc với nhau chẳng phải là muốn biết bạn mình sống thế nào sao. Vì thế viết blog cũng có thể coi là cách thông báo với bạn bè về cuộc sống hiện tại của mình.”
“Sao anh thấy em giống như đang báo cáo tổng kết lại công việc viết lách của mình vậy.” Mỗi tháng Trình Hạo