Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.
ong thang máy nhưng lúc người ấy đi ngang qua, cô liền gọi giật giọng: “Lộ Dao?”
Giọng Tiểu Lạc hơi rụt rè vì sợ nhận nhầm người. Nếu cô gái này là Lộ Dao thì sao cái bụng lại phẳng thế kia?
“Tiểu Lạc, thật trùng hợp quá!” Lộ Dao khẽ mỉm cười. “Cậu cũng ở đây à?”
“Không, mình không ở đây, mình tới đây xem nhà thôi.” Tiểu Lạc trả lời.
Tiểu Lạc sững người, đúng là Lộ Dao. Cô còn tưởng mình nhận nhầm người, cứ nghĩ rằng cô gái ấy có ngoại hình giống thôi nhưng từ “cũng” trong câu hỏi của Lộ Dao đã cho biết giờ cô ấy sống ở chung cư nhỏ hẹp này. Điều đó có nghĩa là Lộ Dao không còn ở trong ngôi nhà của Lương Vũ Thành nữa.
“À, cậu định mua nhà sao? Chúc mừng cậu nhé!” Có lẽ Lộ Dao đã chú ý tới hai người đàn ông lạ mặt bên cạnh Tiểu Lạc nên câu nói của cô của cô chỉ dừng lại ở đấy mà không đả động thêm bất kỳ chuyện nào khác.
Sau khi giới thiệu Trình Hạo và Lộ Dao với nhau, Tiểu Lạc liền kéo cô ấy sang một bên rồi thì thầm: “Sao cậu lại ở đây?”, rồi cô liếc nhanh xuống bụng Lộ Dao hỏi: “Thế này là thế nào hả?”
“Ồ.. chuyện ấy…” Lộ Dao ấp úng, “Lúc tắm do mình không cẩn thận nên té ngã…”
“Lương Thành Vũ biết chuyện này không?”
Lộ Dao lắc đầu: “Chưa biết, mà mình cũng không muốn cho anh ta biết.”
“Hai người lại có chuyện gì vậy? Cãi nhau à?”
“Chuyện dài lắm, một hai câu không thể nói hết được.” Lộ Dao cố chuyển động đôi môi cho giống với dáng vẻ đang cười. “Nói chung, chúng mình chia tay rồi.”
Khuôn mặt Lộ Dao trắng xanh và nhợt nhạt hơn trước rất nhiều khiến bây giờ cô không còn dáng vẻ của một tiểu thư đài các mà giống như cô gái vừa được người ta cứu từ trận lũ quét thì đúng hơn.
Nhìn bộ dạng của Lộ Dao, Tiểu Lạc cảm thấy xót xa vô cùng. Cô đã cho rằng Lộ Dao yêu chàng công tử nhiều tiền Lương Vũ Thành thì cả đời sẽ sung sướng, vô lo vô nghĩ nên khi Lộ Dao quyết định đến với anh ta, Tiểu Lạc không đắn đo mà ủng hộ hai người. Giờ đây, cô cảm thấy rất hối hận vì đã không nhắc nhở Lộ Dao không nên chỉ đắm chìm trong tình yêu. Nhưng chuyện này đã tới nước này, hối hận thì có ích gì.
“Cô Tiểu Lạc, khu này còn hai căn hộ nữa, cô muốn đi xem không?” Tiểu Châu vội vã giục Tiểu Lạc.
“Hôm nay không xem nữa, để hôm khác xem tiếp đi.” Tiểu Lạc định hoãn lại việc xem nhà vì bộ dạng của Lệ Dao làm cô không yên tâm chút nào. Cô muốn gặp Lộ Dao để nói chuyện riêng, mặc dù Lộ Dao nói mấy từ “chúng mình chia tay rồi” vẻ mặt có phần tỉnh bơ, không có vẻ đau khổ như khi chia tay mối tình kéo dài mấy năm trời với anh bạn học cùng trường nghệ thuật. Nhưng lần đó Lộ Dao đã chủ động tìm Tiểu Lạc nói ra sự thật, cũng như đã trút bỏ được phần nào nỗi đau khổ trong lòng. Còn việc lần này Lộ Dao chia tay, Tiểu Lạc không hề hay biết. Cô ấy đã che giấu như vậy nhất định là có nỗi khổ riêng, có thể điều đó có liên quan tới cái thai trong bụng.
“Chủ nhà của hai căn hộ kia đã chuyển sang nhà mới, cách đây cũng khá xa nhưng biết hôm nay anh chị tới xem nhà, họ đã cất công tới tận đây mở cửa. Nếu hôm nay chị quyết định không xem nữa thì làm người ta mất công quá.” Tiểu Châu cảm thấy khó xử.
“Tiểu Lạc, cậu đi xem phòng tiếp đi. Cậu không phải lo lắng đâu, mình vẫn ổn mà, thật đấy.” Lộ Dạo vội nói rồi mỉm cười để Tiểu Lạc yên tâm.
Nhưng nụ cười ấy lại khiến Tiểu Lạc cảm nhận rõ ràng hơn sự chua xót, cô đặt nhẹ tay lên vai Lộ Dao và động viên: “Cậu phải giữ gìn sức khỏe. Hãy nhớ, mình luôn đứng về phía cậu. Ngày mai rảnh thì gọi điện cho mình, mình sẽ tới tìm cậu.”
“Được rồi, lúc nào có thời gian mình sẽ liên lạc với cậu, hai người tiếp tục đi xem nhà đi.” Lộ Dao hướng về phía Trình Hạo và Tiểu Lạc vẫy tay rồi quay người bước đi.
Lộ Dao đẩy cửa bước vào căn phòng u ám, đặt chiếc túi xuống rồi tiến tới gần cửa sổ, mở tung cánh cửa ra.
Căn hộ của cô ở trên tầng ba, nhìn qua khung cửa sổ có thể thấy Tiểu Lạc và Trình Hạo đang nắm chặt tay nhau đi ra phía cổng khu đô thị.
Trước đây, Lộ Dao cho rằng tình yêu là sự cuồng nhiệt, hai người yêu nhau phải sống chết vì nhau, yêu tới chết đi sống lại. Nhưng nhìn Tiểu Lạc lúc này, cô mới phát hiện ra rằng những thứ rất đỗi bình thường giản dị cũng được gọi là tình yêu, hạnh phúc. Có lẽ thứ tình yêu bình dị như Tiểu Lạc với Trình Hạo mới thật quý báu, mới khiến hai bên đều biết trân trọng và gắn bó với nhau lâu dài.
Lương Vũ Thành xuất hiện đột ngột như từ trên trời rơi xuống, trong khoảnh khắc đã khiến cô chìm đắm trong hương vị ngọt ngào lãng mạn của tình yêu. Nhưng tình yêu của anh có khác gì hoa trong gương, trăng dưới nước, có lúc lại giống như hoa quỳnh, sao băng trong đêm khiến người ta chìm trong say đắm rồi một ngày bất ngờ biến mất.
Lẽ ra cô nên cảm nhận được điều này sớm hơn một chút, bởi vốn dĩ trên đời không hề có chiếc bánh kem ngọt ngào nào cả. Cô yêu Lương Vũ Thành chính là tự đem bản thân mình cá cược một ván bài được thua với cuộc đời. Những ngày tháng này với cô sao đau khổ đến thế! Mọi chuyện đã qua cô không muốn nghĩ lại nhưng tại sao thỉnh thoảng quá khứ vẫn kéo về như thể mọi chuyện vừa xảy ra ngày hôm qua vậy…
Thời g