Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.
ian đó, cô mang thai nên rất nhàn rỗi, thường đặt báo và tạp chí đọc để giết thời gian. Một hôm, cô vô tình đọc được tiêu đề “Người thừa kế Tập đoàn Lương Thị chuẩn bị kết hôn cùng thiên kim tiểu thư của Tập đoàn truyền thông Phi Dược” trên một tờ nhật báo, cô sững người. Đoạn tin này không kèm hình ảnh minh họa, không nổi bật so với những mẩu tin khác nhưng Lộ Dao vốn nhạy cảm với từ “Lương” nên cô đã đọc đi đọc lại mẩu tin, rồi mới dám xác nhận sự thật là Lương Vũ Thành – người thừa kế gia tộc Lương xuất hiện trong bài báo kia chính là người bấy lâu nay cô gắn bó.
Ban đầu, Lộ Dao còn nghi ngờ tính chính xác của thông tin, trong cô tràn ngập sự hỗn loạn. Phải chăng mấy dòng chữ ấy là do phóng viên muốn thu hút sự chú ý từ phía độc giả mà giật tít thôi? Cuối cùng cô quyết định gọi điện cho Vũ Thành để tìm ra câu trả lời chính xác.
Cô gọi cho anh nhưng chỉ sau vài hồi chuông, điện thoại đã tự động chuyển cuộc gọi sang bàn thư kí. Giọng nói của cô thư kí Vương Lợi lễ phép, dịu dàng: “Sếp Lương đang họp, một lát nữa cô điện lại nhé.”
Lộ Dao đứng ngồi không yên, chờ một tiếng đồng hồ rồi gọi điện lại nhưng lần này vẫn là giọng nói của Vương Lợi: “Sếp Lương vừa ra ngoài với khách rồi.”
“Vậy làm phiền cô khi nào anh ấy về, nhắn là nếu rảnh lập tức gọi điện cho tôi, tôi là Thẩm Lộ Dao.”
Lộ Dao cứ thế ngồi đợi cho tới mười giờ đêm, rốt cuộc cũng đợi được điện thoại của Vũ Thành: “Lộ Dao, cô Vương nói em điện cho anh mấy lần à? Dạo này anh bận lắm, nếu không có chuyện gì thì lần sau đừng gọi cho anh như thế nữa.”
“Anh bận chuẩn bị rước thiên kim tiểu thư về nhà đúng không?” Giọng nói của Lộ Dao lạnh lùng. Cô không thể nhẫn nại thêm được nữa, anh ta lại lấy lý do “bận” để từ chối gặp mặt khiến cô vô cùng phẫn nộ.
“Em đừng nói linh tinh. Em nghe tin này từ đâu thế?” Giọng Lương Vũ Thành đột nhiên thay đổi.
“Tin ấy em đoán ra qua giọng nói của anh.” Lúc này, Lộ Dao vẫn còn hy vọng sẽ nhận được một lời phủ nhận từ Vũ Thành.
“Lộ Dao, anh không biết lúc nào thì thích hợp để nói với em.” Vũ Thành tiếp tục thở dài: “Lần này thật sự anh có nỗi khổ riêng nên mới phải chấp nhận sự sắp đặt của bố mẹ, kết thông gia với tập đoàn Phi Dược. Tập đoàn Lương Thị đang gặp khó khăn, nguồn vốn ngày càng hạn hẹp, ngân hàng đã không cho vay vốn, mà tập đoàn Phi Dược lại có thể cung cấp vốn. Cho nên anh mới…”
“..” Từng câu, từng chữ Vũ Thành nói ra như lưỡi dao cứa sâu vào trái tim Lộ Dao.
“Lộ Dao, em vẫn đang nghe anh nói chứ?” Sự im lặng của cô làm Vũ Thành cảm thấy lo lắng.
“À, vậy anh định giải quyết chuyện của anh và tôi thế nào đây? Lẽ nào thiên kim tiểu thư của tập đoàn Phi Dược lại cho phép anh ở bên ngoài trăng hoa, rồi có cả con riêng?” Lộ Dao gằn giọng hỏi.
“Mấy ngày nay ngoài việc bận rộn huy động vốn ra anh luôn nghĩ tới chuyện hai đứa mình. Người anh yêu là em, người mà anh muốn lấy làm vợ cũng chỉ là em mà thôi. Nhưng anh là người kế thừa duy nhất của nhà họ Lương, anh phải lấy đại cuộc làm trọng. Sự nghiệp của gia tộc do một tay bố mẹ anh xây dựng nên, nếu đứng nhìn công ty phá sản, không chỉ có bố mẹ anh mà ngay cả anh cũng không thể chấp nhận. Lộ Dao, mong em thông cảm cho nỗi khổ của anh.”
Giờ đây, ngoài việc than khóc, cô còn có thể nói gì được nữa. Anh ta muốn làm người con hiếu thuận, vì sự nghiệp của gia tộc có thể hy sinh tình yêu của mình. Nhưng tận mắt chứng kiến người yêu mình làm đám cưới với người con gái khác mà lại giả vờ như không hề có chuyện gì xảy ra thì quả thực cô không làm được. Cô thông cảm với nỗi khổ của anh thì liệu ai thông cảm với nỗi khổ của cô đây? Vì Vũ Thành, cô đã hủy bỏ hợp đồng với công ty giải trí, từ bỏ tất cả để chăm chút cho đứa con trong bụng. Kết quả thì sao, bố của nó không cần nó nữa, cô mất việc, rồi mất luôn người yêu. Cô đã mất hết tất cả.
“Chúng ta… chia tay đi.” Lộ Dao nói trong nghẹn ngào.
“Gì vậy?” Lần này tới lượt Vũ Thành ngạc nhiên. Anh luôn cố giấu mọi chuyện là bởi lo sợ sẽ làm ảnh hưởng tới tình cảm của hai người, sẽ ảnh hưởng không tốt cho đứa con trong bụng Lộ Dao. Thực ra, anh chưa từng nghĩ tới chuyện chia tay với cô. Anh thật lòng yêu cô, hôn lễ với vị thiên kim tiểu thư Hứa Phi Phi kia chỉ nhằm mục đích mang lại lợi ích cho công ty, chứ không hề có chút tình cảm yêu đương nào.
“Tôi nói, chúng ta hãy chia tay đi.” Lộ Dao nhắc lại từng câu từng chữ. Cô không đủ rộng lượng để chia sẻ người đàn ông mình yêu với người phụ nữ khác nên nhanh chóng quyết định ra đi.
“Không được.”
“Vậy anh muốn thế nào?” Lộ Dao lạnh lùng hỏi.
“Anh yêu em, Lộ Dao, anh xin em đừng rời xa anh.” Lương Vũ Thành thật lòng cầu khẩn.
Trước đây, mỗi lần nghe Vũ Thành thì thầm bên tai “anh yêu em”, trái tim cô như tan chảy trong niềm hạnh phúc. Nhưng lúc này, cũng câu nói ấy mà sao trái tim cô vẫn lặng im, không hề có chút cảm giác.
“Lộ Dao, hãy chờ anh một năm thôi có được không? Một năm sau, khi công việc kinh doanh ổn định trở lại, anh lập tức ly dị với cô ta, lúc đó em cũng đã sinh con, anh sẽ cưới em, anh tin lúc ấy bố mẹ anh sẽ