Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341878
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.
không phản đối nữa.”
“Từ trước tới nay tôi chưa bao giờ có ý định đem đứa con trong bụng để uy hiếp anh, cũng không muốn lấy đó làm lý do ép anh phải cưới tôi.” Lệ Dao hét lớn. “Nếu biết xuất thân của tôi thấp hèn, liệu bố mẹ anh còn chấp nhận cuộc hôn nhân này không? Hơn nữa, anh sẽ phải kết hôn hai lần, như vậy chẳng phải tôi sẽ trở thành kẻ thứ ba, phá hoại hạnh phúc gia đình anh sao?” Cuộc hôn nhân của bố mẹ cô tan vỡ cũng vì kẻ thứ ba, chính vì vậy mà Lộ Dao luôn có ác cảm với loại người này. Nếu còn tiếp tục quan hệ với Vũ Thành, chính cô sẽ trở thành kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Cô không thể hạ thấp bản thân để rồi bị thiên hạ coi thường.
“Lộ Dao, em đừng quá kích động. Anh sẽ nghĩ cách huy động vốn ở chỗ khác để hủy bỏ hôn lễ. Trước sự cố chấp của cô, Vũ Thành đành mềm mỏng khuyên giải.
“Vậy tôi sẽ chờ tin của anh. Nhưng nếu anh kết hôn với cô ta, tôi sẽ ra đi.” Lộ Dao nói xong liền cúp máy.
Từ hôm đó, cô không có thêm bất cứ thông tin gì từ anh, còn cô lại không dám chủ động liên lạc vì sợ đáp án sẽ không như mong đợi. Cứ thế cô mòn mỏi chờ đợi trong hy vọng.
Không lâu sau, cô lại thấy trên báo đăng tin về ngày tổ chức của Lương Vũ Thành. Rốt cuộc cô đã tìm được câu trả lời, rõ ràng anh ấy không thể từ bỏ tất cả để về bên cô. Nói cho cùng, đối với một người đàn ông, vị trí của tình yêu mãi mãi đứng sau sự nghiệp. Người đàn ông thành công trong sự nghiệp giống như đang đeo vòng hào quang sáng chói quanh mình. Chính ánh hào quang này đã thu hút các cô gái sau đó mới đến tình yêu. Ngay Lộ Dao cũng không dám khẳng định, nếu sự nghiệp của Lương gia sụp đổ, Vũ Thành trắng tay thì cô còn cam tâm tình nguyện đi theo anh nữa không.
Khi yêu, ai cũng thề non hẹn biển sẽ thủy chung dù giàu sang hay nghèo khó nhưng thường người ta khổ rồi sướng thì dễ, chứ sướng rồi khổ thì khó hơn lên trời. Lộ Dao cũng không bao giờ hy vọng Lương Vũ Thành có thể từ bỏ tất cả vì cô. Cậu công tử được bao bọc trong giàu sang, không lúc nào thiếu tiền chắc sẽ chẳng bao giờ chịu sống trong một cuộc sống túng thiếu, nghèo khổ.
Lộ Dao suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định ra đi.
Hôm ấy là một ngày đẹp trời, ánh nắng lung linh trải dài khắp phố. Theo lịch âm thì hôm đó là ngày lành tháng tốt, rất thích hợp với việc cưới hỏi.
9:00
Trước cổng lớn của Tập đoàn Lương Thị, hàng chục chiếc xe đắt tiền trang trí bắt mắt xếp thành một hàng dọc khiến khung cảnh thêm phần trang trọng và hào nhoáng.
Trong phòng khám lớn của Bệnh viên Phụ sản, Thẩm Lộ Dao đang xếp hàng chờ tới lượt. Trước cô còn rất nhiều người, họ đều là những sản phụ, ai cũng có chồng đi bên cạnh, chỉ có mình cô là một thân một mình khiến những chua xót nghẹn ngào cứ thế dâng lên trong lòng.
10:00
Hàng chục chiếc xe hoa hàng nối hàng đi trên phố, người dân chen nhau xem, không ngừng xì xào bàn tán.
Thẩm Lộ Dao bận rộn lo liệu các thủ tục, chạy qua chạy lại các phòng làm đủ các loại xét nghiệm, từ xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu, rồi chụp chiếu… Sau đó cô lặng lẽ ngồi một mình chờ kết quả.
11:00
Một đôi nam thanh nữ tú trong bộ đồ cưới lộng lẫy tiến vào lễ đường, bên trong bạn bè và người thân của họ đang chờ đón.
Cha xứ bắt đầu hỏi chú rể: “Anh Lương Vũ Thành, anh có đồng ý cưới cô Hứa Phi Phi làm vợ? Dù sau này cô hứa khỏe mạnh hay bệnh tật, giàu sang hay nghèo khó, anh có đồng ý ở bên cô ấy trọn đời không?” Lương Vũ thành nhìn sang Hứa Phi Phi, sau một thoáng phân vân, anh dõng dạc trả lời: “Vâng, con đồng ý.”
Thẩm Lộ Dao ngồi trong phòng khám, bác sỹ khoa sản đang đọc qua tờ xét nghiệm trên tay: “Đứa bé rất khỏe mạnh, cô vẫn muốn phá chứ?” Cô nhìn nét mặt vô cảm của vị bác sỹ kia rồi khẽ gật đầu, trả lời dứt khoát: “Tôi sẽ bỏ đứa bé.”
11:15
Sau khi cha xứ tuyên bố hai người chính thức trở thành vợ chồng, chú rể Lương Vũ Thành và cô dâu Hứa Phi Phi cùng trao nhẫn cưới cho nhau. Hai viên đá kim cương trên hai chiếc nhẫn lóe sáng lấp lánh như minh chứng cho cuộc hôn nhân của hai người.
Lộ Dao nằm trên bàn mổ, cảm giác toàn thân buốt giá như đang hòa lẫn với những dụng cụ phẫu thuật vô tình. Cô mím môi, nhắm chặt mắt.
Trước đó, đứa bé này đã mang lại cho cô một cảm giác vui sướng, hạnh phúc, còn giờ đây nó lại là nỗi tủi nhục, đau đớn đến tan nát cõi lòng.
19:00
Bữa tiệc cưới trong khách sạn năm sao rực rỡ ánh đèn, xua tan sự lạnh lẽo của bóng đêm. Lương gia và Hứa gia đang vui vẻ thết tiệc ăn mừng, tiếng ly chén chạm nhau hòa chung trong tiếng cười nói ồn ào, ai cũng chúc mừng cô dâu chú rể bách niên giai lão, sớm sinh quý tử.
Trong một khách sạn bình dân, Lộ Dao kéo va li hành lý bước vào, vừa đi vừa nhìn mẩu tin trên báo: “Hôm nay, đám cưới của Lương Vũ Thành – người thừa kế tập đoàn Lương Thị được tổ chức long trọng.” Nước mắt cô cứ thế tuôn trào.
Lúc rời khỏi nhà Vũ Thành, Lộ Dao không nói cho bất cứ ai vì cô sợ người khác sẽ chế nhạo mình.
Trước đó, khi còn thắm thiết với Vũ Thành, cô luôn tự hào khoe với