Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.
cả thế giới hạnh phúc của mình. Nhưng giờ đây, cô không muốn bất cứ ai trông thấy mình trong bộ dạng tiều tụy. Thật ra, cô không hề chủ tâm sẽ rời đi vào ngày hôm nay, chỉ là cô đã hạ quyết tâm phá cái thai, rời xa Lương Vũ Thành mãi mãi, không ngờ lại đúng vào ngày người cô yêu cử hành hôn lễ. Cô tưởng tượng trong lễ đường trịnh trọng, cô dâu đang sánh đôi bên người cô yêu để tiến vào lễ đường, cô gái ấy sẽ cùng anh động phòng hoa chúc. Còn cô một thân một mình tìm nhà trọ như con thuyền lênh đênh không có bến dừng. Nghĩ tới đây, trái tim cô như thắt lại, từng giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi. Khi nằm trên bàn mổ, cô dũng cảm không hề khóc nhưng trong giây phút này, cô lại âm thầm rơi lệ. Cô hy vọng mỗi giọt nước mắt sẽ làm vơi đi nỗi đau trong lòng, nhưng nỗi đau tinh thần còn đau đớn, ê chề hơn gấp bội.
Tiểu Lạc xem hết mấy căn nhà rồi trở về, chợt nhớ lại khuôn mặt xanh xao của Lộ Dao, trong lòng cô không thể yên tâm. Cô liền gọi điện cho Lộ Dao để tìm hiểu rõ hơn mọi chuyện nhưng Lộ Dao cứ úp úp mở mở. Tiểu Lạc không muốn đoán già đoán non liền quyết định hẹn gặp vào ngày mai.
Ăn tối xong, Tiểu Lạc lại lên trang web của các công ty bất động sản tìm kiếm căn hộ đã qua sử dụng. Trong khi Trình Hạo ngồi bên cạnh, lướt nhanh các tin tức về thị trường kinh tế tài chính.
Hai người ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người một việc. Cảnh ngồi chung một bàn thế này khiến Tiểu Lạc có cảm giác rất quen thuộc. Thời sinh viên, Trình Hạo thường giúp cô giữ chỗ ở thư viện để buổi tối hai người ngồi bên nhau tự học. Mỗi khi cô thấy khô họng, anh lại vội vàng chạy đi mua nước ép trái cây. Học xong, anh lại mời cô đi ăn đêm, có khi còn đi dạo một vòng quanh sân vận động rồi mới đưa cô trở về kí túc.
“Đúng rồi, sao trí nhớ không giỏi mà em lại hay ôn những chuyện cũ thế nhỉ?”
“Ôn lại kỷ niệm, em càng thấy trân trọng anh và những gì mình đang có hơn, cũng kiến chúng mình cố gắng hơn để thiên đường tình yêu càng rực rỡ. Sau này, khi mua được nhà rồi, lúc ngoái đầu nhìn lại, thiên đường tình yêu của chúng mình không phải ở trong chính trong căn mà vài chục mét vuông này sao.” Nét mặt Tiểu Lạc tràn đầy sự mãn nguyện.
“Đúng, đúng, chúng mình phải cố gắng hơn nữa, phấn đấu vì mục tiêu mua nhà.” Trình Hạo nắm chặt tay cô tỏ rõ quyết tâm.
“Đúng, anh thử xem này, lúc nãy em vừa chọn được mấy căn hộ, chúng mình thử xem căn nào đẹp nhé.” Tiểu Lạc vội ngẩng đầu lên, mở mấy trang web bất động sản ra.
“Đợi anh một chút, anh đọc nốt mấy tin tức này đã.” Trình Hạo vừa nói vừa đưa mắt nhìn bản tin trên máy tính của mình.
Tiểu Lạc liếc mắt sang máy tính của Tiểu Lạc, dòng tin hot đập vào mắt:“Warren Buffett cho biết, trước mắt kinh tế Mỹ đang dần suy thoái.”
Tiểu Lạc lập tức nghĩ tới những tin tức trên ti vi gần đây về cuộc khủng hoảng nền kinh tế Mỹ. Cô vội hỏi Trình Hạo: “Nền kinh tế Mỹ đang suy thoái thế này liệu có ảnh hưởng tới Trung Quốc không anh? Mà cổ phiếu anh thế nào rồi, không tăng à?”
“Hiện nay nền kinh tế Mỹ đang xuống dốc nhưng tình hình hai nước không giống nhau, hơn nữa năm nay nước ta còn tổ chức Thế vận hội, nhất định Chính Phủ sẽ giữ nền kinh tế phát triển bền vững. Cổ phiếu còn vài nghìn tệ, tuần tới anh sẽ bán hết, không phải chúng ta sắp mua nhà đó sao?” Trình Hạo có chút đắn đo, quay sang hỏi Tiểu Lạc.
“Em thấy không yên tâm, tốt nhất anh cứ bán hết đi.”
Mặc dù Tiểu Lạc không hiểu rõ về cổ phiếu nhưng cô luôn cho rằng đầu tư vào cổ phiếu là rất mạo hiểm. Cho nên, ngay từ đầu, khi Trình Hạo có ý muốn đầu tư vào cổ phiếu để nhanh giàu, cô cũng chỉ cho anh đầu tư vài vạn tệ.
“Anh đã nói tình hình mỗi nước mỗi khác nhau rồi mà, em phải có lòng tin vào đất nước mình chứ, hơn nữa giờ lại là cuối tuần, đóng cửa phòng giao dịch rồi thì anh bán cổ phiếu cho ai đây? Mà thôi, không nói tới chuyện này nữa, chúng mình xem mấy căn hộ đã qua sử dụng này xem sao?”
Không hiểu tại sao khi xem lại ảnh mấy căn hộ trên máy tính của mình, Tiểu Lạc chẳng thấy ưng ý cái nào cả, cộng thêm Trình Hạo ngồi bên cạnh như cố tình tìm ra khuyết điểm. Khó khăn lắm cô mới chọn được mấy căn nhìn có vẻ ưng ý nhưng đều bị anh đưa ra đủ lý do chê bai.
Ngày Chủ nhật, Tiểu Châu nói còn ba căn hộ nữa nên hẹn Tiểu Lạc đi xem. Vì Tiểu Lạc đã hẹn trước với Thẩm Lộ Dao nên cô nhường trọng trách “cao cả” ấy lại cho Trình Hạo.
Tiểu Lạc xách mấy hộp đồ ăn tới chỗ ở của Lộ Dao. Khi nghe thấy tiếng chuông, Lộ Dao liền vội vã chạy ra mở của. Vừa thấy Tiểu Lạc, cô liền nói ngay: “Đây là phòng của chị Tiểu Ngư, trợ lý của mình trước kia. Mình mới chuyển đến, chưa kịp dọn dẹp nhà của nên hơi bẩn một chút, cậu thông cảm nhé.”
“Không sao. Lát nữa mình sẽ giúp cậu dọn dẹp.” Tiểu Lạc đặt chiếc hộp đồ ăn xuống bàn: “Mình thấy người ta bảo đồ dinh dưỡng này có tác dụng hồi phục sức khỏe, có lợi cho phụ nữ chúng mình lắm đấy.”
“Tiểu Lạc, sao cậu lại khách sáo với mình thế? Mình vẫn khỏe mà. Cậu cứ mang về mà dùng.” Lộ Dao xúc động nghẹn ngào nhưng cứ luôn miệng từ chối.
“Mình đã tặng ai đó cái gì là không bao giờ lấy lại bao gi