Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.
để làm việc. Thi thoảng cô gọi điện cho Trình Hạo nhưng anh vẫn tắt máy. Lúc này cô đã hoàn toàn nguôi giận, ngược lại còn cảm thấy lo lắng cho anh.
Buổi trưa khi ăn cơm tại nhà ăn, di động của Tiểu Lạc bỗng vang lên. Vừa nhìn qua cô đã biết là số điện thoại từ tỉnh ngoài gọi tới, cô nhấc máy mà chẳng hứng thú gì hết: “Alo, ai đấy ạ?”
“Tiểu Lạc, là anh, alo, em có nghe thấy không? Chỗ bên em sao lại ồn thế?”
“Trình Hạo?” Nhà ăn đang trong giờ cao điểm nên vô cùng ồn ào, Tiểu Lạc liền đứng bật dậy bước ra bên ngoài rồi nói tiếp: “Bây giờ anh đang ở đâu? Đang đi làm ở công ty à? Tại sao di động của anh cứ tắt máy suốt thế?”
“Di động của anh hết pin. Anh đã chuyển năm vạn đồng vào thẻ của em, em đã nhận được chưa?” Trình Hạo nhanh chóng lên tiếng.
“Nhận được rồi, anh lấy tiền từ đâu ra thế?”
“Em đừng quan tâm đến điều đó, em cứ lấy dùng trước đi. Đến lúc ký hợp đồng thì em bảo Doãn Nặc đi cùng em nhé, anh có lẽ không đi được rồi.” Trình Hạo càng lúc càng nói bé hơn.
“Tại sao anh lại không đi được? Không phải anh nói chỉ đi công tác đến thứ Sáu là về sao?” Tiểu Lạc lại cảm thấy anh đang giấu cô điều gì đó.
“Bây giờ anh đang ở thành phố G, sau đó chuyển xe quay về huyện Z, anh quyết định tham gia kỳ thi vào ngân hàng.” Trình Hạo nói chuyện ấp a ấp úng, hiển nhiên, anh có thể dự đoán trước được phản ứng của cô khi nghe tin tức này.
“Được đấy, Trình Hạo. Tối qua thì anh chơi trò “bỏ nhà ra đi”, hôm nay lại đến “tiền trảm hậu tấu”. Trong mắt anh có còn em, Lâm Tiểu Lạc, nữa hay không?” Hôm qua đã cãi nhau một trận dữ dội, bây giờ anh lại vứt một quả lựu đạn mới, cô không tức giận mới lạ.
“Tiểu Lạc, em nghe anh giải thích đã. Tối qua mẹ anh đột nhiên mắc bệnh cấp tính, anh phải quay về thăm bà, tiện thể tham gia luôn kỳ thi này.”
“Thật không? Tại sao lại trùng hợp thế? Chúng ta vừa mới cãi nhau xong, đột nhiên mẹ anh lại phát bệnh, là giả bệnh lừa anh về thì đúng hơn. Anh mà quay về đó thì chúng ta sẽ chia tay nhau.” Tiểu Lạc đang tức giận nên chẳng thể nào chấp nhận được lời giải thích của Trình Hạo.
“Lâm Tiểu Lạc! Anh không cho phép em nói mẹ anh như thế. Em… em… em đúng là không biết lý lẽ gì nữa.” Trình Hạo lúc này vô cùng tức giận, nói xong liền dập máy luôn.
Nghe thấy tiếng điện thoại “tút, tút” vọng lại từ đầu bên kia, Tiểu Lạc không kìm được nữa, nước mắt đã tràn mi. Trước kia mỗi lần gọi điện, có lần nào anh không đợi cô dập máy trước rồi mới dập máy chứ? Thật không ngờ, anh chọc giận cô hết lần này đến lần khác, sau đó lại còn dập máy trước cả cô.
Thôi bỏ đi, người ta đã nói “Ta về ta tắm ao ta – Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”, huống hồ chi ở Bắc Kinh hai người còn chẳng có lấy một căn nhà, Lâm Tiểu Lạc cô lấy cái gì để ngăn cản người ta quay về quê phát triển sự nghiệp chứ? Lấy tình yêu sao? Lúc nãy cô đã dọa anh rằng hai người sẽ chia tay, liệu tình yêu của hai người có thể tiếp tục được nữa không?
Vào giây phút này, Trình Hạo đã ở thành phố G chờ chuyến xe sắp tới. Sau khi tắt điện thoại, anh cảm thấy ảo não vô cùng. Tuy rằng trước khi gọi điện thoại, anh đã liên tục nhắc nhở mình không được cãi nhau với Tiểu Lạc nữa, thế nhưng không hiểu tại sao, nói qua nói lại sau cùng anh lại nổi giận. Hầy, thôi bỏ đi, cứ quay về thăm mẹ xem thế nào đã, mấy ngày nữa quay về Bắc Kinh anh sẽ giải thích rõ ràng với cô sau cũng được.
Ngồi trên ô tô trở về huyện Z, Trình Hạo nhìn cảnh vật chuyển động qua khung cửa sổ, trong lòng vô cùng rối loạn. Khi hồi tưởng lại sự việc xảy ra từ hôm qua đến giờ, ngay bản thân anh cũng cảm thấy quá đỗi đột ngột, chả trách mà Tiểu Lạc không thể tin nổi.
Tối hôm qua, sau khi ra khỏi nhà, lúc xách va li đi vào thang máy, anh vẫn lên tiếng chào bà dì đứng trong thang máy như thường lệ: “Cháu chào dì.”
“Sao muộn thế này cậu còn ra ngoài?” Bà dì nhìn vào va li của anh rồi lên tiếng hỏi.
“Công ty cháu có chút việc phải xử lí gấp.” Trình Hạo trả lời qua loa cho xong chuyện.
Khi đi qua sạp bán hoa quả ở gần khu nhà, anh phát hiện ông bà chủ hàng đang thu dọn hàng hóa, chuẩn bị nghỉ ngơi, cùng lúc đó, ở phía không xa mọi người cũng đang hối hả trở về căn hộ của mình.
Vào lúc này, chỉ có anh bất đắc dĩ phải bỏ nhà ra đi. Ánh đèn đường chiếu lên người anh tạo thành một cái bóng đơn côi và trống trải.
Trình Hạo bước về phía trước một cách vô định. Anh đi qua con đường này rồi lại đến con đường khác, đi mỏi thì lại ngồi lên một chiếc ghế đá bên đường nghỉ ngơi, lặng lẽ suy tư.
Giờ tâm trạng của Tiểu Lạc ra sao? Có đi ngủ đúng giờ không? Chuyện ký hợp đồng rồi giao tiền nhà đợt đầu phải giải quyết thế nào? Rốt cuộc có mua nhà nữa hay không? Tiếp theo anh phải làm những gì? Nên ngồi đây chờ thêm một lúc nữa rồi quay về hay đi thuê một phòng trong khách sạn nghỉ lại một đêm? Trong đầu Trình Hạo không ngừng suy nghĩ.
Thực ra, mấy câu nói của Trình Vịnh Tết rồi đã tác động lớn đến anh. Sau khi từ quê lên Bắc Kinh, anh vẫn luôn suy nghĩ về việc ở lại hay quay về? Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến anh không mấy tích