Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.
ông còn gây sự, trái lại còn ngoan ngoãn xuống bếp hâm lại đồ ăn cho anh.
Trình Hạo không muốn dò hỏi Tiểu Lạc về người đàn ông lạ ban nãy, cũng không muốn gặng hỏi vì sao cô lại tắt điện thoại. Anh yêu Tiểu Lạc nên sẽ luôn tin tưởng cô.
Tiểu Lạc bật ti vi lên cùng Trình Hạo vào phòng khách ăn cơm. Trước đây, bữa cơm nào cô cũng nói luôn miệng không nghỉ. Hôm nay, cô chỉ ngồi im một bên “án binh bất động” khiến Trình Hạo cảm thấy có chút không quen.
“Em ăn cơm ở ngoài rồi à? Hay em ăn thêm một chút gì đi? Hôm nay đều là những món ăn anh đích thân làm riêng cho em và là những món em thích ăn đấy.” Trình Hạo chủ động phá tan không khí im lặng.
“Em ăn rồi, anh họ em mời đi ăn.” Tiểu Lạc chăm chú nhìn vào ti vi trả lời.
“À...” Thì ra, người đàn ông đưa Tiểu Lạc về là anh họ cô ấy. Xem ra Trình Hạo chọn phương án im lặng, tin tưởng Tiểu Lạc quả không sai lầm chút nào.
Sau đó, hai người cứ thế chìm vào không khí im lặng, trong nhà chỉ còn nghe thấy tiếng tivi. Trình Hạo phát hiện ra một điều, hôm nay Tiểu Lạc không nói chuyện khiến căn phòng thật u ám. Anh vẫn thích một Tiểu Lạc vui vẻ, ríu ra ríu rít hỏi chuyện suốt ngày hơn.
Mắt Tiểu Lạc cứ dán vào ti vi nhưng thật ra trong lòng đang không ngừng suy nghĩ. Hình như không có chương trình ti vi nào đủ khả năng phá tan dòng suy tư ấy, cô đang nghĩ làm cách nào để bình tĩnh bàn bạc với Trình Hạo về vấn đề nhà cửa. Trong khoảng thời gian từ nhà hàng trở về, cô đã nghĩ ra được biện pháp giải quyết ổn thỏa các mâu thuẫn trước mắt.
Trình Hạo vừa ăn xong, Tiểu Lạc liền nhanh chóng đứng dậy thu dọn đống bát đĩa rồi mang vào bếp bắt đầu rửa bát. Tiểu Lạc lười biếng trước kia bỗng chốc trở nên chăm chỉ khác thường khiến Trình Hạo trố mắt vì ngạc nhiên. Biểu hiện khác thường này không phải của Tiểu Lạc mà anh từng quen biết khiến anh bắt đầu cảm thấy lo lắng.
“Tiểu Lạc à, để anh rửa bát cho.” Trình Hạo vội lấy chiếc bát từ trong tay cô.
“Anh cứ đứng bên cạnh nói chuyện với em là được rồi.” Tiểu Lạc không chịu rời tay khỏi chiếc bát.
“Ồ! Hôm nay em trở nên đảm đang tháo vát như vậy, anh thấy chưa quen...” Trình Hạo cười gượng.
“Trình Hạo à, thực ra em đã nghĩ ra một cách để anh vừa hiếu thuận được với mẹ, vừa không ảnh hưởng đến kế hoạch mua nhà của chúng mình.” Tiểu Lạc vừa rửa bát vừa đi thẳng vào vấn đề chính.
“Cách gì vậy?” Vừa nghe thấy hai từ “mua nhà”, Trình Hạo liền mở to hai mắt. Anh luôn lo lắng chuyện mua nhà sẽ làm ảnh hưởng tới tình cảm của hai người, liền thầm nghĩ: “Cơn sóng vừa im lặng chưa được bao lâu, giờ lại trỗi dậy rồi sao?”
“Anh muốn mua nhà cho mẹ, em có thể hiểu anh, cũng sẽ không kịch liệt phản đối. Nếu anh có nhiều tiền, vừa đủ mua nhà ở Bắc Kinh, vừa đủ mua một căn hộ ở quê cho mẹ thì em sẽ không nói làm gì, còn ủng hộ anh cả hai tay luôn, nhưng số tiền tiết kiệm chỉ có hạn. Anh nghĩ mà xem, anh mua nhà cho mẹ rồi thì việc mua nhà của chúng mình chỉ còn trong tưởng tượng thôi. Nhưng nếu chúng mình mua nhà ở Bắc Kinh rồi đón mẹ anh lên ở cùng, như vậy có thể chăm sóc mẹ lúc ốm đau, lại cho mẹ được một chỗ nương tựa vững chắc nữa. Anh thấy thế nào?” Tiểu Lạc đã hiểu ra rằng cãi nhau không thể giải quyết được vấn đề mà điều họ cần là phải chia sẻ, giãi bày. Anh họ Giang Viễn Hàng đã truyền cho cô kinh nghiệm quý báu là “mềm nắn, rắn buông”, không nên cứng rắn với đàn ông, bởi vì họ chỉ thích những cô gái dịu dàng. Tiểu Lạc luôn khắc cốt ghi tâm kinh nghiệm ấy, không ngờ lại nhanh chóng được thực hành.
“Sao em lại có cách nghĩ giống anh như thế?” Trình Hạo vô cùng xúc động khi thấy Tiểu Lạc có thể nghĩ được như vậy, bởi vì thời buổi bây giờ, các nàng dâu đều không thích ở cùng mẹ chồng. Họ cho rằng mẹ chồng sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới tình cảm vợ chồng, vì thế giới chỉ của riêng hai người nay bỗng trở thành thế giới của ba người nên rất khó có thể chung sống hoà thuận trong cùng một mái nhà.
Trình Hạo cũng giãi bày hết những tâm tư và nguyện vọng của mình, đại ý là: anh muốn nói chuyện với Tần My, bảo cô ấy đi tìm nhà khác, phòng này tạm thời hai người không cho thuê nữa rồi đón mẹ về ở cùng. Như vậy không phải sẽ ấm cúng hơn sao? Buổi tối cả nhà cùng ăn bữa cơm, xem tivi, quây quần bên nhau, sẽ thật hạnh phúc biết bao!
Tiểu Lạc nghĩ: “Nếu như vậy, cô và Trình Hạo sẽ phải trả tiền phòng nhiều hơn, lại phải trì hoãn kế hoạch mua nhà thêm một thời gian nữa.” Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, trong chuyện này, Trình Hạo đã lùi một bước, nếu cô cứ bảo thủ theo ý kiến của mình thì đâu còn gọi là “thuận vợ thuận chồng” nữa. Cho nên cô quyết định cũng lùi một bước: “Em đồng ý, anh hãy nói cho mẹ biết đi. Chúng ta còn chưa biết mẹ có muốn tới ở với chúng ta không, mà mẹ đâu có biết nói tiếng phổ thông, nếu lên đây ở với chúng ta mẹ chỉ có thể nói chuyện với mình anh thôi, còn ở quê mẹ sẽ nói chuyện và gặp gỡ được với nhiều người hơn.”
“Điều đó không quan trọng, anh sẽ mua cho mẹ mấy cái đĩa nói tiếng địa phương, cả ngày chúng mình đi làm, ở nhà mẹ cũng có cái xem cho đỡ chán.” Việc Tiểu Lạc đồng ý đưa mẹ anh lên ở cùn