Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.
là Lương Vũ Thành.
“Chào anh, Lương tiên sinh.” Cô vội đáp lại.
Buổi lễ quyên góp cử hành trên tầng hai mươi hai của toà nhà cao tầng nên người xuống hầu như không có, thế là hai người ngẫu nhiên có được giây phút riêng tư ngắn ngủi trong không gian nhỏ hẹp.
Thang máy là nơi dễ làm người ta nghĩ ngợi liên miên. Thẩm Lộ Dao chìm trong dòng suy tư, không biết cuộc gặp lần này chỉ là thoáng qua như lần trước hay sẽ để lại dư âm?
Nhưng cũng giống như lần trước, Lương Vũ Thành không hề có bất cứ hành động nào. Anh đứng bên cạnh cô, hoàn toàn chìm trong im lặng.
Lộ Dao cảm thấy không khí đang loãng dần, ngột ngạt đến nghẹn thở. Cô cố gắng không liếc mắt sang Lương Vũ Thành mà chỉ nhìn các con số màu đỏ đang đếm lùi dần trong bảng công tắc thang máy.
Thang máy sắp xuống tới tầng một, Lộ Dao thoáng nghĩ, giá chiếc thang máy đột nhiên gặp sự cố thì tốt biết bao. Nhưng nó chẳng hề xảy ra bất cứ chuyện gì mà cứ băng băng đi xuống. Vài giây sau, sau một tiếng “tinh”, chiếc thang máy đã nằm ngoan ngoãn dưới tầng một.
Thẩm Lộ Dao toan bước ra ngoài nhưng Lương Vũ Thành đã giơ tay ra giữ cô lại: “Xe của anh ở dưới tầng hầm, để anh đưa em về nhé!”
Cô do dự vài giây rồi khẽ gật đầu: “Cảm ơn anh.”
Thang máy khép lại rồi tiếp tục xuống tầng hầm. Sau đó, Thẩm Lộ Dao và Lương Vũ Thành cùng lên xe, đây là lần thứ hai cô “lên xe địch”. Khi ngồi trên xe, cô thầm nghĩ, đây chẳng phải đúng là “taxi dù” sao? Người lái xe như thể tên trộm, cứ dần dần lặng lẽ đánh cắp trái tim cô.
Lần này, Lương Vũ Thành không hỏi cô định tới đâu, Thẩm Lộ Dao cũng không nói mình muốn đi đâu. Anh lái xe đưa cô đến một căn hộ ở ngoại ô, hình như đây là chỗ ở của riêng anh. Bên trong căn hộ rộng rãi thoáng đãng, đồ đạc ngăn nắp, có vẻ luôn được lau chùi sạch sẽ.
“Đây là nhà của anh hả? Tại sao anh lại đưa tôi đến đây?” Trong lòng Lộ Dao bùng lên mâu thuẫn, vừa muốn xảy ra chuyện gì đó, lại vừa không muốn sau khi kết thúc một mối tình đã nhanh chóng bắt đầu một mối tình mới. Nhưng khi ngẫm lại, có lẽ do cô đã nghĩ nhiều quá hoặc là anh đang muốn đùa giỡn cô. Những đại gia như anh gặp mỹ nhân còn nhiều hơn ăn sơn hào hải vị hàng ngày. Đối với những cô nàng xinh đẹp như cô thì họ chỉ có suy nghĩ chơi bời vui vẻ mà thôi.
“Em đoán đi, đây là lần đầu tiên anh dẫn một cô gái tới đây đó.” Lương Vũ Thành tháo dây thắt lưng, cởi áo khoác ngoài rồi nằm xuống ghế sô pha.
Gì thế này? Lần đầu tiên dẫn một cô gái tới đây? Có khi nào anh ta có khuynh hướng đồng tính rồi không? Trống ngực Thẩm Lộ Dao đánh thình thịch.
Lương Vũ Thành nhanh chóng đoán được suy nghĩ của cô liền mỉm cười: “Thỉnh thoảng, khi mấy anh em muốn tránh sự “truy sát” của bạn gái thì thường tới đây ẩn náu.” Lương Vũ Thành bước tới gần cửa sổ, nhẹ vén tấm rèm lên: “Em không cảm thấy nhìn từ đây, phong cảnh rất đẹp sao?”
Thì ra, anh ấy đưa cô đi ngắm cảnh. Thẩm Lộ Dao lặng người. Cô không rõ do mình quá nhạy cảm hay vì suy nghĩ của Lương Vũ Thành quá đơn thuần.
Thẩm Lộ Dao đi tới bên cửa sổ, lặng lẽ đứng bên anh cùng nhìn về phía xa. Bây giờ đang là mùa thu, cây cối hai bên đường đã khoác lên mình một màu vàng bình yên, cách đó không xa là con kênh nhỏ nước chảy êm đềm.
Đứng ở đây họ không chỉ ngắm cảnh mà còn có thể tận hưởng ánh nắng ấm áp của buổi chiều. Giây phút đó, trái tim Lộ Dao như muốn tan ra.
Đúng lúc ấy, vòng tay Lương Vũ Thành đột ngột ôm chặt cô từ phía sau lưng. Cảm giác trái tim xao xuyến giờ lan truyền khắp cơ thể khiến Lộ Dao không kịp trở tay.
“Anh đang tìm một người có thể cùng anh ngắm phong cảnh nơi đây.”
“Vậy anh đã tìm thấy chưa?” Thẩm Lộ Dao cảm thấy giọng mình như lạc hẳn đi.
“Xa tận chân trời, gần ngay trước mặt.” Lương Vũ Thành ghé sát bên tai cô thì thầm khiến cô cảm thấy nghẹn thở.
Vừa dứt lời, anh liền xoay người cô lại rồi đặt một nụ hôn lên bờ môi run run của cô. Anh nhẹ nhàng chạm vào môi rồi tranh thủ lúc cô không phòng bị, đầu lưỡi anh như một con cá nhỏ trơn tuột chui vào trong miệng cô, tìm kiếm lưỡi của đối phương. Họ cứ thế quấn vào nhau.
Nụ hôn vừa sâu lại vừa cuồng nhiệt, như chứa một luồng điện mạnh lan khắp cơ thể Lộ Dao, dần dần làm tê liệt thần kinh của cô. Trước kia, khi cô sống chung với bạn trai cũ, hai người cũng đã gần gũi nhau không ít nhưng hoàn toàn không có thứ cảm giác này. Nó có gì đó nóng bỏng, ham muốn, hưng phấn pha thêm chút mạo hiểm.
Lương Vũ Thành nhấc bổng Lộ Dao, vừa hôn vừa bế cô tới phòng ngủ.
Khi chiếc giường đôi to tướng đập vào mắt mình, Lộ Dao chợt muốn kêu lên để anh dừng lại. Mặc dù cô đã từng muốn giữa cô và Lương Vũ Thành sẽ xảy ra chuyện gì đó nhưng cô nghĩ chỉ có thể chấp nhận những nụ hôn thôi còn nếu đi quá giới hạn thì chưa thể được.
Hai tay Lộ Dao ôm lấy đầu Lương Vũ Thành, cố đẩy anh ra nhưng đôi tay cô lúc ấy đã không còn sức lực. Anh đặt cô lên chiếc giường to rồi đôi môi anh bắt đầu chuyển động linh hoạt, hai tay cũng dần vuốt ve khắp cơ thể Thẩm Lộ Dao, kích thích hưng phấn trong cô một lần nữa.
“Đừng...” Cô cảm thấy sự kháng cự của mình q