Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.
g thấy ưng căn nhà nhưng chỉ dám dừng lại ở đó. Hai người có cùng suy nghĩ như Doãn Nặc và Lăng Vũ, cũng muốn mua một căn hộ có hai phòng ngủ để sau này sinh con, ông bà muốn đến trông cháu cũng có chỗ ngủ tử tế.
Nhưng khi Tiểu Lạc nghĩ tới số tiền tiết kiệm ít ỏi của họ, cô đành ngậm ngùi giấu kín giấc mộng mua nhà.
“Chúng ta không việc gì phải vội cả, hãy xem căn hộ khác xem sao. Có lẽ chúng ta không có duyên với ngôi nhà loại ba này rồi.” Tiểu Lạc tự an ủi mình.
“Đúng đúng! Không chừng chúng ta lại tìm thấy một căn hộ vừa đẹp vừa rẻ ấy chứ.” Trình Hạo đứng bên cạnh cũng nói thêm vào.
Xem hết mấy căn nhà mẫu, cả bốn người quyết định quay trở về. Sau một thời gian đấu tranh tư tưởng, cuối cùng Doãn Nặc và Lăng Vũ cắn răng cắn lợi đưa ra quyết định mua nhà. Hai người đã phải hao tâm tốn sức suy nghĩ mất mấy ngày mới có thể đưa ra quyết định này. Thực ra trước đó họ thích căn hộ hướng Nam hơn nhưng người khác đã mua mất rồi, bây giờ chỉ còn lại căn hộ hướng Đông Nam. Mặc dù không ưng lắm nhưng họ vẫn quyết định mua, vì sợ chỉ vài ngày nữa, đến căn hộ loại ba cũng chẳng còn nữa.
Doãn Nặc vay của bố mẹ cô mười lăm vạn. Nhà Lăng Vũ còn có anh trai, gia cảnh kém hơn một chút nên anh chỉ vay được năm vạn. Hai nhà gộp vào thì vừa được hai mươi vạn, cộng thêm hai mươi vạn họ tích góp được là đủ tiền đặt cọc 25%.
Nhìn thấy Doãn Nặc nhanh chóng mua được nhà, tháng Sáu năm sau sửa sang xong là có thể ở được, Tiểu Lạc lại thấy buồn. Thực ra muốn mua được nhà, không cần phải “người đông, lực lượng lớn” mà chỉ cần “tiền nhiều, lực lượng lớn” mà thôi. Gia đình Tiểu Lạc và Trình Hạo không được như vợ chồng Doãn Nặc nên chắc sẽ chẳng bao giờ có tiền mà giúp họ mua nhà. Tiểu Lạc luôn hy vọng chị gái Trình Hạo sẽ hỗ trợ họ chút ít nhưng người tính không bằng trời tính, dạo này chồng chị ấy ham mê cờ bạc, còn phải bán luôn cả xe cho nên cô đâu dám mở miệng vay tiền nữa.
Tiểu Lạc từng nghĩ dù thế nào cũng phải lôi kéo vài “cổ đông” góp tiền giúp cô mua nhà nhưng bạn bè cô đều đến độ tuổi “trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng”, cô đâu thể lấy hết số tiền định dùng trong đám cưới của người ta để mua nhà cho cô được, tới lúc nào cô mới trả nổi họ đây? Bây giờ cô không chỉ còn thiếu mười vạn mà thiếu tới ba mươi vạn tiền đặt cọc. Con số ấy quá lớn đã khiến Tiểu Lạc từ bỏ giấc mơ mua căn hộ ở trung tâm nhưng cô vẫn chưa từ bỏ giấc mơ mua nhà riêng. Cô đợi một thời gian nữa, khi nào đủ hai mươi vạn sẽ đi tìm một căn hộ ở ngoại thành. Lúc này, cô quyết tâm không cho phép bản thân được nghỉ ngơi mà phải nhanh chóng tăng tốc. Nếu không, tới lúc kiếm đủ hai mươi vạn thì đến cả một căn hộ cũng chẳng có để mua.
Tiểu Lạc quyết định lên mạng tìm hoahongxanhlam để đòi tiền nhuận bút. Bài viết của cô được đăng hết kỳ này tới kỳ khác, thấm thoắt cũng đã được bảy kỳ, gần hai tháng rồi nhưng tiền nhuận bút vẫn chưa nhận được dù chỉ một xu khiến cô không thể không lo lắng.
“Xin chào, tôi có thể biết lúc nào mới nhận được tiền nhuận bút không?” Tiểu lạc gõ một dòng chữ rồi gửi đi.
“Hoahongxanhlam hiện không online, có việc xin để lại lời nhắn.” Màn hình máy tính lạnh lùng hiện lên dòng chữ chạy tự động.
“Phiền bạn nhanh chóng hồi âm cho tôi có được không?” Tiểu Lạc lại gõ tiếp rồi gửi đi.
“Hoahongxanhlam hiện không online, có việc xin để lại lời nhắn.” Vẫn là dòng chữ lúc trước.
Có chuyện gì thế này? Lúc hẹn người ta viết bản thảo thì “cưng này cưng kia”, tới lúc phải trả tiền thì lại cài đặt chế độ tự động trả lời, không chịu xuất hiện là sao?
Tiểu Lạc bắt đầu lên mạng lục lọi thông tin có liên quan tới cái tên Trí thức vui vẻ nhưng chỉ tìm thấy thông tin tạp chí này đang tuyển dụng. Trong lòng cô rối bời, cảm thấy việc viết chuyên mục cho tạp chí này không hề đáng tin.
Vẫn may là trước đó Tiểu Lạc đã xin số điện thoại của hoahongxanhlam nên cô cầm điện thoại lên ấn số. Một lát sau đã có người nhấc máy.
“Xin chào, tôi muốn tìm người có nickname hoahongxanhlam.” Tiểu Lạc nói.
“Là tôi đây, xin hỏi cô là ai?” Giọng một phụ nữ ngập ngừng trả lời ở đầu dây bên kia.
“Tôi là tác giả Tiểu Lạc. Tôi muốn biết, bao giờ tôi mới nhận được tiền nhuận bút?” Tiểu Lạc đi thẳng luôn vào vấn đề chính.
“Ồ, tiền nhuận bút à, tuần sau tôi sẽ gửi.”Hoahongxanhlam trả lời.
“Nhưng lần trước chị cũng nói là tuần sau mà giờ đã hai tuần rồi, tôi vẫn chưa nhận được.” Tiểu Lạc buồn bã trả lời.
“Chị cố đợi thêm đi, tôi đã gửi cho chị rồi nhưng có lẽ vẫn phải mất một, hai tuần gì đó. Thôi nhé, tôi phải cúp máy đây, tôi có chút việc rồi. Mà từ lần sau chị đừng gọi điện cho tôi thế này, có gì hãy để lại tin nhắn trên mạng là được rồi. Tôi bận lắm.” Không đợi Tiểu Lạc chào tạm biệt, hoahongxanhlam đã vội cúp máy.
Cúp máy xong, Tiểu Lạc cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, rõ ràng người nợ tiền là cô ta, chủ nợ mới là cô, vậy mà tại sao cô ta lại xử sự vô duyên vô cớ như vậy? Vì cô ta cứ cài đặt chế độ tự động trên máy tính nên cô mới phải gọi điện thoại đấy chứ.
Khi Trình Hạo về nhà, Tiểu Lạc vội kể lại câu chuyện hoahongxa