Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.
hác tới Bắc Kinh nhưng họ đã có hộ khẩu ở đây. Nếu chưa kết hôn và chưa có con thì quyển hộ khẩu này chẳng quan trọng gì nhưng khi đã kết hôn mà lại muốn sinh con thì có những tờ giấy ấy lại là một thế mạnh. Tiểu Lạc không phải là người không có con mắt nhìn xa trông rộng, cô biết rằng không có hộ khẩu ở Bắc Kinh sau này sẽ ảnh hưởng tới việc học tập của con cô trong tương lai nhưng cô vẫn lạc quan tin tưởng mấy thứ thủ tục hộ tịch này chỉ cần bỏ ra một ngày giải quyết là xong. Nếu có ai nói cô ngốc cũng chẳng có gì là sai cả.
Doãn Nặc cho cô biết: “Chị và Lăng Vũ định năm nay mua nhà rồi sang năm mới cưới.”
“Em cũng định mua nhà rồi mới tính tới chuyện kết hôn.” Tiểu Lạc cảm thấy mình như gặp được bạn cùng chí hướng. “Năm tới Bắc Kinh tổ chức Olympic, em định đi đăng ký kết hôn vào ngày 8 tháng 8 năm 2008.”
“Còn chị sẽ đăng ký vào đúng ngày lễ Tình nhân.” Doãn Nặc nói.
“Ngày lễ Tình nhân ư? Lãng mạn quá!”
“Ừ, mà em tính mua nhà ở đâu? Hay chị em mình mua nhà ở cùng một khu rồi làm hàng xóm luôn, tối lửa tắt đèn có nhau.” Doãn Nặc đề nghị.
“Em muốn mua nhà ở trung tâm nhưng sợ không đủ tiền, mua ở ngoại thành thì lại sợ đi lại không tiện. Giờ thì em vẫn chưa đi làm nhưng một thời gian nữa cũng phải kiếm việc gì đó để làm.”
“Hay là em mua nhà ở khu gần mấy tuyến tàu điện ấy, đi lại sẽ thuận tiện hơn. Tòa nhà mà Lăng Vũ và mấy anh bạn của anh ấy đang để ý cũng được lắm, gần tuyến số mười ba và tuyến số năm mới mở ấy, sang năm là tụi chị được cầm chìa khóa nhà mới rồi. Ưng thì phải quyết nhanh, nếu không sẽ chẳng còn cơ hội đâu.”
Lần đầu tiên trong đời Tiểu Lạc thấy có người xem chuyện mua nhà như đi ăn cướp vậy. Có thật là có tiền rồi cũng không hẳn đã mua được nhà không? Có lẽ đúng như vậy thật, nếu không tại sao nhà ở lại khan hiếm tới mức đó, giá nhà lại đắt như thế chứ? Những thứ đắt thường rất khan hiếm mà.
“Bao nhiêu tiền một mét vuông hả chị?” Tiểu Lạc hỏi lại.
“Giá khởi điểm là một vạn tệ.”
“Chỗ đó địa hình xấu thế mà cũng đắt vậy hả?”
“Bây giờ không còn chỗ nào rẻ hơn giá đó nữa đâu. Trừ phi em phải ra mãi phía ngoại thành.”
Tiểu Lạc cũng biết bây giờ mua được căn hộ không phải dễ dàng gì nhưng cô không ngờ nó lại khó khăn đến vậy, ngay cả những khu đất gần đường tàu mà giá cả cũng “cắt cổ”.
“Vài ngày nữa chị định đi xem khu nhà ấy thế nào? Em có muốn đến xem thử không?” Doãn Nặc hỏi.
“Em phải về nói chuyện với Trình Hạo đã.” Hiện tại Tiểu Lạc vẫn chưa có ý định đi xem nhà vì tiền tiết kiệm của cô và Trình Hạo chưa được bao nhiêu. Họ còn phải cố gắng nhiều mới đủ số tiền đặt cọc, giờ đi xem nhà nếu thấy thích mà không có khả năng mua thì chẳng phải sẽ càng thất vọng hơn sao.
Nhưng cô không ngờ Trình Hạo lại tỏ ra hứng thú với chuyện này, anh còn nói: “Không mua được cũng chẳng sao, mình cứ đi xem rồi tích lũy thêm kinh nghiệm.”
Thế là buổi sáng Chủ nhật hôm ấy, hai đôi uyên ương Tiểu Lạc – Trình Hạo và Doãn Nặc – Lăng Vũ cùng ngồi trên một chiếc xe buýt miễn phí (hãng xe này đang thực hiện chương trình khuyến mại để quảng bá thương hiệu) đi xem nhà khiến ai cũng phấn khởi hồi hộp, muốn mau mau chóng chóng tới Văn phòng Kinh doanh Bất động sản.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Lạc tới Văn phòng Kinh doanh Bất động sản để xem nhà. Cô thật không ngờ ở đây lại có nhiều người đến như vậy, chen chúc nhau còn hơn cả bến xe ngày Tết (Đừng nói là tất cả đều đến đây để mua nhà nhé!). Sao nhiều người có hoàn cảnh giống cô và Trình Hạo đến thế! Nếu không phải Lăng Vũ có thẻ VIP thì Tiểu Lạc không biết đến khi nào mới tới lượt cô.
“Chỗ chúng tôi đã bán hết căn hộ loại một và hai rồi, căn hộ loại ba cũng không còn nhiều.” Cô nhân viên chẳng hề giới thiệu sơ qua về điều kiện, môi trường xung quanh khu nhà mà trực tiếp vào đề luôn.
“Nhà loại ba thì lúc nào mới được dọn đến ở?” Tiểu Lạc có vẻ rất quan tâm tới khu nhà này.
“Tháng sáu sang năm sẽ trao chìa khóa tới tay quý khách.” Cô nhân viên trả lời, sau đó lấy một quyển sổ lớn đặt tại trước mặt họ: “Đây là một số sơ đồ thiết kế của ngôi nhà, mời quý khách xem rồi lựa chọn.”
“Chị có nhà mẫu không? Khi nhìn nhà mẫu rồi thì chúng tôi mới đánh giá được.” Doãn Nặc nói.
“Dạ, chúng tôi có nhà mẫu, mời các vị đi theo tôi!” Cô nhân viên liền dẫn cả bốn người vào phòng xem nhà mẫu.
Trong nhà người đông như kiến cỏ, Tiểu Lạc cảm thấy mình không phải đang đi xem nhà mà là đi xem người thì đúng hơn.
Doãn Nặc có vẻ ưng căn hộ này, từ kiểu dáng, vị trí địa lý cho đến phong thủy đều rất phù hợp với yêu cầu của cô. Nhưng chỉ có điều, diện tích căn hộ lớn quá, trong khi cô chỉ muốn một căn hộ nhỏ nhỏ xinh xinh mà thôi. Căn hộ này có tới hai phòng ngủ, rộng hơn 100m2, điều đó có nghĩa là tổng giá trị căn nhà sẽ lên đến hơn một trăm vạn, có trả góp 25% thì tiền đặt cọc cũng phải nộp tới bốn mươi vạn mà cô và Lăng Vũ mới tích góp được hai mươi vạn nên cô đã phải đắn đo là sẽ mua hay không mua. Nếu quyết định mua thì nhất định phải nhờ bố mẹ hỗ trợ mà cô lại không muốn ngửa tay xin tiền bố mẹ.
Tiểu Lạc và Trình Hạo cũn