Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

g, rõ ràng là có chút bất ngờ, “Thẩm Mộ không phải giữ cô lại nói chuyện sao?”
“Nói xong rồi.”
Mặt mày Hoắc Bằng lập tức hớn hở: ” Khi nào anh ta mới chuyển tới đây?”
Hứa Kha chỉ đáp cho có lệ: “Tôi không biết.”
Hoắc Bằng hơi hơi có chút thất vọng, ờ một tiếng đi vào căn phòng nói chuyện cùng một khách hàng nào đó mới tới.
Hứa Kha ngồi vào bàn làm việc, nhìn đường thẳng của 600xxx tiếp tục đi lên, trong lòng càng buồn phiền, cô không ngờ cuộc gặp gỡ với Thẩm Mộ hôm nay lại đi tới cục diện này. Lúc đầu cô vốn tưởng rằng, mặc dù gặp mặt cũng bình an vô sự, xem anh là người xa lạ, nhưng có vẻ anh lại không muốn như vậy. Anh rốt cục là muốn làm cái gì đây? Cô không nghĩ anh sẽ nặng tình đến mức với cô nhớ mãi không quên. Chẳng lẽ lòng anh áy náy muốn bù đắp lại? Đáng tiếc, điều đó cô cũng chẳng cần.
Cô theo bản năng thò tay vào trong túi xách ở bên eo lấy tấm ảnh ra, muốn xé bỏ hoàn toàn. Không ngờ trong túi trống không, cô đột nhiên ngẩn ra, nhớ lại lúc anh hôn cô dường như có lướt qua bên eo cô. Cô bị sự tức giận làm cho ngớ ngẩn, miếng ảnh kia rốt cục đã bị anh lấy lại rồi.
Lúc này, điện thoại cô đổ chuông. Nhìn hai chữ “Lâm Ca” hiện trên màn hình, nàng cảm thấy thân thiết và yên ổn đến kì lạ.
Lâm Ca trong điện thoại, tiếng nói ôn nhu dễ nghe, “Tiểu Kha, ngày 1 tháng 5 anh sẽ về với em. Nghe Lâm Dao nói, ngày 1 tháng 5 có một hội chỡ triển lãm, chúng ta vừa vặn đi xem nhà ở, được không?”
“Vâng, anh ngày mấy sẽ về?”
“Chiều mai là có thể về rồi.”
Hứa Kha rất vui vẻ, “vâng ạ, nếu anh tới thì đến công ty chờ em nhé.”
Bỏ điện thoại xuống, Hứa Kha cảm thấy trong lòng bình tĩnh hơn rất nhiều, dường như chưa bao giờ như vậy chờ mong Lâm Ca trở về đến như thế. Nghỉ lễ ngày 1 tháng 5 nếu có thể mua được nhà ở là tốt nhất. Vì thế, trước báo cáo buổi chiều cô đem bán cổ phiếu đi lấy tiền mặt về chuẩn bị đi mua nhà ở.
4 giờ chiều, Hoắc Bằng thông báo có cuộc họp. Hứa Kha không ngờ, anh ta thật sự trước mặt toàn bộ nhân viên trong phòng kinh doanh đưa ra lời khen ngợi cô.
“Tiểu Hứa dùng thời gian ăn cơm trưa của mình đến Vân Đình bàn công việc, kiếm khách hàng, tinh thần rất cao. Nếu mọi người đều có thể vì công việc như cô ấy, có thể lôi kéo thêm vài khách hàng như Thẩm Mộ, ngày đẹp của chúng ta sắp tới rồi.”
Hứa Kha cảm thấy mặt mũi nóng rực lên. Căn phòng đặc biệt của Vân Đình kia, cô sẽ không bao giờ bước vào nữa.
Họp xong, mọi người thu dọn một chút, chuẩn bị tan ca, đột nhiên có nhân viên chuyển phát đưa tới một bó hoa hồng xanh rất lớn và cả bách hợp nữa. Không phải dịp valentine, noel hay năm mới, không phải ngày đặc biệt gì vậy mà trong văn phòng đột nhiên có một bó hoa tươi lớn như vậy, nhất thời giống như một cơn gió lạ khiến cho mấy nữ đồng nghiệp trong phòng đỏ con mắt. Những người đã kết hôn rồi thì muốn về nhà cải thiện chồng mình, chưa kết hôn thì tính đến việc tan ca phải đi tìm bạn trai.
Hứa Kha ký nhận xong, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy căng thẳng trực giác của cô mách bảo tuyệt đối không phải do Lâm Ca gửi tới .
Quả nhiên, tong bó hoa có một tấm thiệp, bên trên có vài con chữ rồng bay phượng múa, nét chữ dứt khoát tiêu sái.
“tấm ảnh, anh dán lại được rồi.”
Quả nhiên là anh.
Hứa Kha nhìn bó hoa tươi quyến rũ xinh đẹp, hương thơm tỏa ra bốn phương, giữ lại bỏ đi đều rất khó, cô thấy hơi đau đầu. Nếu vứt bó hoa này đi thì khác gì nói cho mọi người biết đóa hoa này không phải do Lâm Ca tặng, không biết vào trong miệng mấy cô nàng này sẽ trở thành thế nào nữa.
Giữ lại, thì đau mắt.
Cô cố chịu đựng nghe những người đồng nghiệp cực kỳ hâm mộ không ngừng khoa trương Lâm Ca ôn nhu lãng mạn biết nhường nào, trong lòng cô thật sự có một nỗi khổ không nói được thành lời, giống như thứ gì đó chặn ngang.
Giờ tan ca, một chị gái còn nhiệt tình nhắc cô: “Sao em không mang hoa về nhà?”
Hứa Kha miễn cưỡng cười cười: “Ừm, để lại ở đây thôi ạ.” Nếu cầm về nhà, Lâm Dao nhất định sẽ nghi ngờ.
Lúc ra khỏi cửa công ty, cô không hiểu sao lại cảm thấy khẩn trương, sợ anh đang đứng chờ ở cửa. May mắn, không thấy xe của anh, cũng không thấy bóng dáng anh.
Hứa Kha khẽ thở phào một hơi, vội vàng bước đi, được mấy bước lại cảm thấy có điều gì đó không đúng, rõ ràng là anh vô lí, vì sao cô lại giống như người có tật giật mình vậy? Không có đạo lí nha, đúng là càng nghĩ càng phiền.
Mãi đến khi cô nằm trên giường đang chuẩn bị đi ngủ, thì màn biểu diễn sáng nay ở căn phòng của Vân ĐÌnh lại cứ chạy qua chạy lại trong đầu cô. Tấm ảnh kia như một chùm rễ cây ăn lan ra xung quanh, hình ảnh đó cứ luôn quanh quẩn trước mắt cô, mang theo hơi thở của thời thanh xuân. Cho đến khi cô khó khăn lắm mới ngủ được thì luôn cứ nằm mơ về những ngày tháng sống ở Vinh Để, tất cả những chuyện cũ cứ dần dần hiện lên, chân thực đến mức từng cây cỏ trong vườn đều vô cùng rõ ràng.
Một đêm không được ngủ yên ổn, sáng hôm sau Hứa Kha thiếu chút nữa thì bị muộn. Đến công ty, cô từ xa đã thấy liền vài nữ đồng nghiệp vây quanh Triệu Lăng thì thầm to nhỏ, nhìn thấy cô,