Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1436 lượt.
n được tay anh?
Cô không muốn nghĩ đến quá trình này, cũng không muốn nghĩ tới mục đích của việc anh trân trọng bức ảnh này, nhìn thấy ô và anh trên tấm ảnh, trong tiềm thức có một suy nghĩ hiện lên mà không thể ngăn cản được, đó chính là phải cắt đứt mọi sự liên hệ với anh.
Cô không chút do dự đưa tay xé tấm ảnh làm đôi, đem một nửa của mình bỏ vào trong túi xách, sau đó đặt một nửa của anh vào trong hộp kính.
Tờ báo vẫn đặt trên bàn trà như cũ, trên mặt kính thủy tinh. Ánh mặt trời lẳng lặng chiếu này vào căn phòng chốn Bồng Lai này, giống như những bài thơ những bức tranh ngày đó, trái anh đào màu đỏ, cây chuối tây màu lục, còn có những cơn gió xuân nhẹ nhàng, vô cùng thuần khiết.
Phía sau vang lên tiếng mở cửa, Hứa Kha chậm rãi đứng dậy, đứng từ xa nhìn anh, không hiểu sao lại thấy căng thẳng.
“Tôi phải đi.”
Thẩm Mộ đi tới nhìn cô, nụ cười mang vẻ chua xót, “Em thực sự phải đi vội như vậy sao? Hoắc Bằng đã đồng ý cho em rồi, công khai nghỉ trưa một chút cũng không được sao?”
Khoảng cách gần như thế, đột nhiên cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh, một nửa tấm ảnh đặt ở trong túi của cô kia giống như những mũi kim nhọn đâm vào người cô.
Cô vội nói: “Tôi còn có việc.”
Anh im lặng xoay người, đi tới cửa, ngón tay thon dài mạnh mẽ đặt trên bảng mã số trước cửa. Hứa Kha căng thẳng nhìn bàn tay anh, anh ấn số 125125. Thực ra chỉ là đem số 521521 đảo lại mà thôi.
Ra khỏi cửa, Hứa Kha quả thực có một loại cảm giác được giải thoát từ trong nhà tù, sự thoải mái chạy dọc toàn thân.
Thang máy một đường đi thẳng xuống dưới, Cô đi ra khỏi cửa Vân Đình, đứng ở trên vỉa hè ngoài đường rộng lớn. Người, xe đi tới như nước chảy. Cô do dự một chút, tới công ty, hay là về nhà?
Đột nhiên, phía sau truyền đến tiếng gọi của Thẩm Mộ.
“Hứa Kha!”
Hứa Kha ngẩn người, quay đầu thấy anh xoải bước đi tới. Lòng cô không hiểu sao lại cảm thấy căng thẳng, theo bản năng quay đầu bước đi.
Thẩm Mộ đuổi theo vài bước, ngăn cô lại.
“Trả lại cho anh.” Vẻ mặt anh nghiêm túc, trong mắt dường như còn có vẻ hờn giận.
Khẩu khí của anh làm cho Hứa Kha vừa thẹn vừa giận, rõ ràng là lấy lại thứ của chính mình, anh có tư cách gì mà đòi lại chứ?
Cô lập tức ưỡn thẳng lưng, ngạo nghễ ngẩng đầu nhìn Thẩm Mộ,hỏi ngược lại: “Là của anh sao?”
Anh hơi híp mắt, nói ra từng chữ từng chữ một: “Người là của anh, ảnh cũng là của anh.”
Tuyên chiến
Lời của anh kiêu ngạo cuồng vọng, ái muội cực kì.
Hứa Kha không biết sắc mặt mình bây giờ trông như thế nào, nhưng có thể cảm nhận được một dòng sóng nhiệt trong khoảnh khắc đi từ hai má đến tận vành tai, vừa tức giận lại vừa xấu hổ. Cô tuyệt đối không thể ngờ rằng anh lại có thể không kiêng nể gì mà nói ra những lời gàn dở đến thế.
Nơi đông người, cô không muốn dây dưa nói năng lằng nhằng với anh, chỉ đáp lễ anh bằng hai chữ: “Buồn cười!” Sau đó, xoay người bước đi.
Anh đưa tay kéo lấy cổ tay cô, đặt cô lại chỗ cũ. Cô mặc một chiếc áo lửng tay, da thịt chạm vào lòng bàn tay anh, lập tức cảm nhận được một loại sức mạnh nam tính, tráng kiện mà mạnh mẽ. Bàn tay anh rất rộng, ngón tay thon dài, nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, giống như muốn phá tan cánh tay của cô vậy.
“Trả lại cho anh.” Lời ít ý nhiều, tiếng nói trầm thấp mang theo vẻ uy hiếp.
Hứa Kha không hề sợ hãi, lạnh nhạt nói: “Tôi đã xé ra rồi .”
Anh nhếch đôi môi mỏng lên, hai bên má hơi giật giật, đây là dấu hiệu chứng tỏ anh đang tức giận. Cô với dáng vẻ khi tức giận của anh vô cùng quen thuộc, cũng biết rằng khi anh tức giận thì chuyện gì cũng có thể làm được. Nhìn ánh mắt tăm tối của anh và thần sắc mưa bão sắp đến, cô không hiểu sao lại có chút căng thẳng. Không chờ cô kịp phản ứng lại, đôi môi anh đã dừng ở trên môi cô.
Hứa Kha sợ hãi, tuyệt đối không thể ngờ được màn trình diễn này lại xảy ra ban ngày ban mặt dưới ánh mắt của bao nhiêu con người, lại còn trên khu phố buôn bán tấp nập sầm uất này. Đầu cô chấn động một tiếng, tức giận đến mức có thể ngất ra đó.
Anh tựa hồ đang tuyên cáo sự sở hữu của mình, gắt gao ôm chặt lưng áo cô, đem tấm thân yểu điệu của cô kề sát vào trong ngực anh, dùng sức mạnh thật lớn vây cô lại.
Không biết có phải là do ảo giác không, cô còn cảm giác được tay của anh đang tuần tra trên eo cô, cảm giác tê tê ngứa ngứa này đột nhiên gợi lên cảm giác đau xót trong quá khứ, kích thích cảm giác mơ hồ vì tức giận trở nên vô cùng tỉnh táo.
Cô lập tức không chút khách khí đưa gót giày ra giẫm thật mạnh vào bàn chân anh. Cú này, cô dùng toàn bộ sức mạnh của bản thân.
Cuối cùng anh cũng buông cô ra.
Nếu không phải ở trước cửa Vân Đình, nếu không phải ở trên đường rộn ràng nhộn nhịp, cô thật sự rất muốn cho anh một cái tát.
Cô xoay người ngăn cản một chiếc taxi, đến khi ngồi trong xe rồi mà tâm trạng vẫn cứ không ổn định như trước, nửa ngày không thể bình ổn lại. lái xe hỏi tới lần thứ hai, cô mới phản ứng lại, nói địa chỉ với tài xế.
Hoắc Bằng gặp cô ở hành lan