Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341437
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.
tất cả đều nở nụ cười bí hiểm.
Hứa Kha có chút không hiểu gì, đang định tiến lên hỏi thăm xem có chuyện gì, Triệu Lăng đã cầm một tờ báo đi về phía cô.
“Hứa Kha, đây có phải chị không?” Cô ta chỉ vào tờ báo, “Chị nhìn tấm ảnh này xem.”
Hứa Kha liếc mắt một cái rồi nhìn lại thật kĩ, tim đập rất mạnh, sau đó mà bắt đầu sợ hãi.
Vùng này không phải là Hongkong hay Đài Loan, nhưng lại có một tòa soạn báo tên là “cảnh đẹp nhất thần” (cảnh đẹp của một buổi sáng). Hứa Kha không thích cũng chẳng bao giờ để tâm tới những thông tin giải trí, nhưng những cô bé đôi mươi như Lâm Dao hay Triệu Lăng đều rất thích xem loại báo chí này.
Trang báo trải ra trước mặt cô là chuyên mục tin tức tài chính kinh tế, tiêu đề của bài viết là “Tân sủng”, chính xác là viết về Thẩm Mộ. Cái này thì chả có gì đặc biệt, quan trọng là ở giữa bài báo lại có một tấm ảnh. Hứa Kha liếc mắt một cái đã nhận ra đó chính là một màn cô đứng ở cửa Vân Đình bị Thẩm Mộ ép hôn kia. Nhưng là, theo góc độ trong tấm ảnh thì không nhìn rõ là chỉ có mình anh dùng sức, mà giống như cả hai người đều không thể kìm lòng, nồng nàn ôm hôn nhau.
Phía sau là bồn hoa của Vân Đình, lá xanh hoa hồng, ánh mặt trời chiếu lên đôi trai gái ngọc bích đứng trên lan can, thật sự là vô hạn kiều diễm.
Tuy rằng khuôn mặt cô bị Thẩm Mộ che đi gần hết, nhưng chiếc váy màu xanh nhạt này, chiếc túi xách màu trắng, đúng là trang phục hôm qua của Hứa Kha, hơn nữa, còn việc Hoắc Bằng trước mặt mọi người khen cô tranh thủ giờ ăn trưa đi gặp Thẩm Mộ bàn công việc, vì thế, không nghi ngờ gì nữa, ai cũng có thể đoán ra cô gái trong tấm ảnh này là ai.
Hứa Kha nhất thời đầu óc cứ ong ong lên, khuôn mặt nóng bừng.
Nụ cười của Triệu Lăng ý vị sâu xa: “Hứa Kha, có phải là anh ta thích chị nên mới bằng lòng chuyển đến đây hay không? Xem ra kế mĩ nhân chị dùng cũng tốt thật đấy, haha.”
Cô nàng này lúc nào cũng ghen tị vì thành tích của Hứa Kha luôn tốt hơn cô ta, thăng chức cũng nhanh hơn cô ta, bây giờ lại có một cơ hội thật tốt để châm chọc cô, tự nhiên là không dễ buông tha.
Hứa Kha đỏ mặt, một lúc rất lâu sau cũng chẳng biết nói gì.
Cô xoay người bước ra ngoài, lấy di động ra nhanh nhẹn bấm số của Thẩm Mộ.
Thẩm Mộ nhận điện rất nhanh, hình như vừa mới ngủ dậy, tiếng nói khàn khàn gợi cảm.
“Chuyện trên báo là thế nào?” Hứa Kha giờ phút này giống như một lò lửa, bất chấp tất cả những phép lịch sự bình thường , hùng hổ khởi binh hỏi tội.
“Trên báo cái gì?” Khẩu khí của Thẩm Mộ lại tỏ ra không biết gì.
“Anh đừng giả vờ, trên cảnh đẹp nhất thần ấy.”
Giọng nói Thẩm Mộ nghiêm túc hẳn lên, “Cảnh đẹp nhất thần, là cái gì?”
“Tên báo!” Hứa Kha khẩu khí nôn nóng, hận không thể xông vào điện thoại mà hét vào tai anh.
Thẩm Mộ chỉ nói hai chữ “Chờ chút”, rồi cúp điện thoại luôn.
Hứa Kha chống tay vào hành lang cầu thang, trong lòng rất loạn, suy nghĩ thứ nhất chính là Lâm Dao nếu thấy tấm ảnh này sẽ nghĩ thế nào, thứ hai là cô phải giải thích sao với Lâm Ca.
Một lát sau, số điện thoại của anh hiện lên màn hình.
“Anh thực sự chưa bao giờ thấy qua cái lọi báo lá cải này. Ngày hôm qua lúc giữa trưa ấy, có một tên phóng viên tới đây để phỏng vấn, anh xuống dưới qua loa nói vài câu. Không ngờ lại khéo đến như thế, hắn đứng ở cửa của Vân Đình lại nhìn thấy chúng ta. Vì thế lập tức bấm máy.”
Hứa Kha tức giận: “Anh cố ý phải không?”
“Anh thực sự không cố ý. Anh còn đang định tìm hắn, nhưng trong tấm ảnh này mặt anh không rõ, mặt em cũng không hiện ra nhiều. Người không quen biết, căn bản không thể nhận ra đó là em. Người chuọp ảnh này trình độ rất kém, chả có chút chuyên nghiệp nào.”
Tuy rằng anh đã nghiêm túc nói xong, nhưng ngữ khí lại mang theo vẻ vui mừng không giấu được, cách một tầng điện thoại, Hứa Kha dường như vẫn có thể nhìn cái vẻ tựa tiếu phi tiếu trên mặt anh.
Hứa Kha cố gắng khắc chế sự tức giận của chính mình, lạnh lùng nói: “Chuyện này, anh khơi lên, xử lý thế nào anh cứ nghĩ mà giải quyết đi.”
Trong điện thoại anh dường như trầm ngâm một chút, một lúc lâu sau mới nói: “Ý của em là bảo anh gọi điện thoại cho Lâm Ca để giải thích ?”
Cùng người như vậy thực sự không thể có tiếng nói chung, Hứa Kha chỉ có thể buồn bực mà cúp điện thoại. Vào văn phòng, liếc mắt một cái đã thấy đóa hoa hồng xanh và bách hợp trên bàn, Hứa Kha tiến đến cầm lấy thảy vào thùng rác.
Chị Lý bàn bên cạnh kinh ngạc nhìn cô, “Tiểu Hứa, sao em lại ném đi?”
“Héo nhanh quá .”
“Haiz, em lãng phí quá, nước vẫn trong veo thế này mà? Đúng là người ăn no không biết đến người đói, chị chỉ mong chồng chị tặng một bó hoa như thế nhưng anh ấy à, keo kiệt lắm, đến chết cũng chẳng tặng đâu.”
Hứa Kha cúi đầu không nói gì, tâm trạng có chút hoảng hốt. Cô không thể tưởng tượng ra phản ứng của Lâm Dao khi nhìn thấy bài báo đó. Chiếu theo tính cách của con bé này, nhất định sẽ kể cho Lâm Ca và mẹ nó là Lý Bình Ngọc. Cô phải giải thích về tấm ảnh này thế nào, cả câu chuyện cũ kia nữa?