XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

c mẹ có được tình yêu của cha con thì lại không được ông nội chấp nhận. MẸ một lòng muốn sinh con trai để ông nội con vui lòng nhưng lại sinh ra ba đứa con gái.”
Bà nức nở , nước mắt vẫn không ngừng rơi, dường như muốn phát tiết tất cả những oan ức bà đã phải chịu đựng mấy chục năm nay .
“Lúc cha con vừa mất, mẹ cảm thấy trời đất đều đang sụp đổ. Tiểu Kha, mẹ rất sợ mẹ không muốn con của mẹ phải sống một cuộc sống như thế. Mẹ nghĩ rồi mọt ngày nào đó ông nội con không còn nữa, mẹ sẽ tìm con về, đền bù cho con.” Bà nắm chặt lấy tay Hứa Kha, dường như sợ cô sẽ lại bỏ đi.
“Chục năm đầu, mẹ vẫn không dám tìm con, sợ ông nội nghi ngờ. Đến khi ông nội qua đời, mẹ lại không có tin tức của Hứa Văn Cử nữa. MẸ không ngờ sau khi ông ta chết hai người lại chuyển nhà, bặt vô âm tín.”
Nước mắt Hứa Kha chậm rãi rơi xuống, khoảng thời gian đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất của mẹ con cô. Thiệu Nhất Bình vì muốn để cô được học hành tốt đã thuê nhà trên tỉnh, muốn cô đỗ vào trường thứ nhất trên tỉnh.
“Tiểu Kha, con hận mẹ cũng không sao. Mẹ chỉ mong con cho mẹ một cơ hội đền bù cho cô. Hai mươi mấy năm qua, không có ngày nào mẹ quên con cả. Mẹ yêu Uyển Nhược gấp đôi, nuông chiều nó đến như vậy là bởi vì, mẹ luôn nhớ về con.”
Hứa Kha yên lặng lau nước mắt, khẽ mỉm cười với bà: “Ta Con không hận mẹ, cũng không trách mẹ. Thật đó.”
Chương Nguyệt Quang ôm lấy Hứa Kha, bà còn tưởng rằng con gái nhất định sẽ hận bà, thầm trách bà, không ngờ thái độ của Hứa Kha lại như vậy. Cô vui mừng sung sướng, nước mắt chảy xuống không ngừng, nhanh chóng làm ướt đẫm vai áo Hứa Kha.
Rất lâu sau bà mới bình tĩnh được, quan tâm hỏi thăm cuộc sống đã qua của Hứa Kha. Hứa Kha nói về những gì mình đã trải qua, từ thơ áu tới bây giờ. Chương Nguyệt Quang rất chăm chú lắng nghe, ánh mắt không di chuyển chỉ nhìn cô, có lẽ bà muốn hình dung về những ngày tháng đã qua của cô.
Không biết từ lúc nào, đề tài đã chuyển tới hiện tại.
Chương Nguyệt Quang thân thiết hỏi: “Con có bạn trai không?”
Hứa Kha dừng một chút nói: “Vâng, từng có nhưng chia tay rồi .”
Chương Nguyệt Quang thở dài: “Ba đứa con gái không có bạn trai, Vãn Thừa cũng không có bạn gái. Không sao, sau này mẹ để ý giúp con.”






Cầu hôn (2)
Vừa nghe bà muốn quan tâm tới chuyện này, Hứa Kha vội nói: “Bây giờ con chưa muốn nghĩ đến chuyện này, con rất lo lắng cho bệnh tình của mẹ con.”
Cô thấy lạ, lần trước khi gặp Chương Uyển Nhược cô ấy vẫn là bạn gái của Mạc Tân Vũ, vì sao Chương Nguyệt Quang lại nói cô không có bạn trai, hay là đã chia tay với Mạc Tân Vũ rồi ? Hay là ép Mạc Tân Vũ không được nói ra quan hệ của hai người, căn bản là Chương Nguyệt Quang không biết?
Tuy rằng biết Chương Uyển Nhược chính là chị gái mình nhưng Hứa Kha vẫn như trước hy vọng Mạc tân vũ có thể tìm một cô gái dịu dàng đáng yêu và yêu anh thật lòng.
Chương Nguyệt Quang thở dài: “Con hiếu huận với bà ấy là phải rồi, bà ấy mới là mẹ con. Mẹ không mong con hiểu mẹ, thầm nghĩ có thể để mẹ thường xuyên gặp con, có thể đền bù cho con một chút là được rồi.”
“Hai chị vào nhà máy chơi, chút nữa mới về.”
“Được rồi, con ngồi cùng với Tiểu Kha một lát.”
Doãn Vãn Thừa cười hì hì nói: “Mẹ, bao nhiêu năm rồi mẹ không nấu cơm, mẹ làm được không?”
Chương Nguyệt Quang rưng rưng sẵng giọng: “Thằng bé này.”
Lúc này, di động Hứa Kha đổ chuông . Cô lấy di động ra vừa nhìn thấy ba chữ kia, lập tức nhớ tới Thẩm Mộ buổi sáng đã hẹn ăn cơm trưa.
“Tiểu Kha em ở đâu?”
Cô hơi hơi thấy có lỗi, thấp giọng nói: “Trưa nay em tới nhà Vãn Thừa ăn cơm.”
Khẩu khí Thẩm Mộ có vẻ hơi giận: “Em đồng ý anh trước mà.”
“Lúc ấy em không nói đồng ý.” Anh nói xong bước đi luôn, cô quả thực là không đồng ý.
“Lúc đó em cũng không phản đối, coi như là ngầm đồng ý rồi.”
Hứa Kha không nói gì, bên này Doãn Vãn Thừa đến gần tai cô, nói vào trong điện thoại: “Thẩm Mộ, mẹ em về nước, tới đây ăn cơm đi. Chị hai em cũng…”
Câu cuối cùng anh cố tình kéo dài âm điệu, ý vị sâu xa mang theo vẻ châm chọc, nói xong, anh còn nháy mắt vài cái với Hứa Kha.
Hứa Kha nhịn không được cười một tiếng.
Thẩm Mộ trong điện thoại có phần phẫn nộ , “Em cười cái gì?”
“Em không cười gì cả.”
“Được, lát nữa anh qua đó.”
“Anh dám đến thật sao?” Hứa Kha thuận miệng hỏi lại một câu, trong tiềm thức lại nghĩ, nếu anh không tới, thì sẽ phải thanh minh thế nào?
“Có gì anh không dám ? Em chờ xem.” Nói xong, anh nhanh nhẹn ngắt điện thoại, nhưng thực ra lại có ý hổ trên núi không sợ gì hết. Thái độ thản nhiên này của anh khiến lòng cô sinh ra một loại cảm giác vui vẻ nhàn nhạt.
Doãn Vãn Thừa cười ha ha nói: “Tôi đi bảo mẹ nấu nhiều món ăn một chút.”
Hứa Kha đứng lên nói: “Tôi đi xem có phải giúp gì không .”
Chương Nguyệt Quang đang ở đứng trong phòng bếp cùng hai người giúp việc chuẩn bị thức ăn. Bà buộc tóc, đeo tạp dề, giây phút đó bóng dáng của bà giống hệt với hình bóng của Thiệu Nhất Bình. Một loại cảm giác thân thuộc