Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.

a đầy nước mắt. Bà đưa tay chùi nước trong khóe mắt, lông mi trong nháy mắt đã ẩm ướt . Lòng Hứa Kha đau xót, cảm thấy hốc mắt mình cũng đau đau.
Bà nhìn Hứa Kha, môi run rẩy, ánh mắt giống như tấm lụa mịn màng, gắn chặt lên gương mặt Hứa Khadường như không muốn bỏ qua một chiếc lông tơ hay một xentimet da thịt.
Hứa Kha chưa từng gặp qua ánh mắt như vậy, chăm chú quá mức khiến cô thấy không tự nhiên. Chương Nguyệt Quang tuy rằng tuổi không còn trẻ nữa nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo như trước, đôi mắt bà giống hệt với đôi mắt của Hứa Kha và Chương Uyển Nhược, giờ khắc này nó là bằng chứng chứng minh huyết thống so với cái gì cũng thuyết phục hơn.
Chương Phiên Nhược đứng bên cạnh thở dài: “Em út giống hệt với Uyển Nhược.”
Doãn Vãn Thừa gật đầu: “Ừ, giống lắm.”
Chương Uyển Nhược cứng như khúc gỗ đứng bên cạnh, dường như tất cả đều không liên quan tới cô ấy.
Chương Phiên Nhược cười nói: “Mẹ, mẹ nhìn đi, thật bất công, sinh con giống cha quá, chả xinh đẹp chút nào.”
Chương Nguyệt Quang nước mắt ướt đẫm, đảo quanh trong hốc mắt. Bà rất muốn nắm tay Hứa Kha nhưng lại sợ cô không cho, ngón tay chạm đến tay Hứa Kha lại chậm rãi không dám tiến lên tiếp.
“Tiểu Kha.”
Hứa Kha mơ hồ, giờ khắc này cô không biết phải xưng hô với bà thế nào. Nhìn ngón tay run run của bà, Hứa Kha không đành lòng, cuối cùng vươn tay, khẽ nắm lấy tay bà.
Nước mắt Chương Nguyệt Quang lập tức từ hốc mắt mãnh liệt rớt xuống, bà không ngờ mình lại thất thố như vậy, bả vai run run thấp giọng nức nở, cắn chặt môi.
Hốc mắt Chương Phiên Nhược đỏ hồng, chị ôm của bả vai bà, nói khẽ: “Mẹ, đừng kích động.”
Doãn Vãn Thừa cũng thấp giọng nói: “Để mẹ khóc thoải mái một chút đi.”
Câu nói này làm Chương Nguyệt Quang rốt cuộc không thể khắc chế được tình cảm của mình, ôm Hứa Kha khóc lớn lên. Đã bao nhiêu năm, bà chỉ có thể rơi nước mắt trong đêm tối, dường như mọi hỉ nộ ái ố đã trôi qua hết thảy rồi.
Nước mắt Hứa Kha cũng không kìm được mà rớt xuống.
Rất lâu sau, Chương Nguyệt Quang mới ngừng khóc, kéo tay Doãn Vãn Thừa nói: “Con, mẹ phải nói chuyện quá khứ với con và Tiểu Kha.”
Doãn Vãn Thừa mỉm cười vỗ vỗ tay bà, “Mẹ, mẹ không cần nói gì cả, con từ mười ba tuổi đã biết sự thực rồi. Con mãi mãi vẫn là con của mẹ.”
Chương Nguyệt Quang cứng đờ.
Doãn Vãn Thừa kéo cổ tay Chương Phiên Nhược, giống như không có chuyện gì, nói: “Chị cả chị hai chúng ta đi ra ngoài, để mẹ và Tiểu Kha nói chuyện đi.”
Chương Phiên Nhược gật gật đầu với Hứa Kha, cùng Doãn Vãn Thừa và Chương Uyển Nhược ra khỏi phòng khách.
Chương Nguyệt Quang lau nước mắt trên mặt, thấp giọng nói: “Con chờ một chút, mẹ muốn cho con xem thứ này.”
Bà vội vàng lên lầu, một lát sau cầm xuống một quyển album.
“Tiểu Kha, đây là cha con.” Mắt bà đầy nước đưa quyển album cho Hứa Kha.
Hứa Kha nhận lấy, chậm rãi mở ra.
Trang đầu tiên, có hai tấm ảnh. Bên trái là một tấm ảnh đen trắng. Chương Nguyệt Quang mười bảy, mười tám tuổi đôi mắt trong sáng tinh thuần giống như mạch nước ngầm trong núi. Bà mang vẻ tự nhiên, sạch sẽ tự tại, tuy rằng mặc quần áo cũ nát nhưng không giấu được vẻ xinh đẹp. Hứa Kha dường như thấy chính mình ba mươi năm trước trong hình ảnh của bà. Khi đó Chương Nguyệt Quang thực sự xinh đẹp long trời lở đất, không phải tục trần.
Tấm ảnh bên phải là ảnh chụp chung của bà và một người con trai. Trên tấm ảnh này, bà mặc một chiếc váy dài màu trắng, trong tay đang cầm một bó hoa, tươi cười ngọt ngào. Bên cạnh bà là Doãn Triển Đồ dung mạo bình thường, càng làm nổi bật vẻ xinh đpẹ thanh tú của bà.
Chương Nguyệt Quang thấp giọng nói: “Đây là cha con. Ông ấy chưa kịp nhìn thấy con đã qua đời mất rồi.” Giọng nói của bà trở nên nghẹn ngào, “Nếu không phải ông ấy ra đi sớm như thế, mẹ sẽ không đem con đổi lấy VÃn Thừa.”
Hứa Kha thấp giọng nói: “Con nghe dì Lê nói rồi.”
“Tiểu Kha, tấm ảnh này là ảnh năm mẹ mười tám tuổi, đó là lần đầu tiên được chụp ảnh. Trước đây, khi còn nhỏ, nhà mẹ ở tít sâu trong núi, muốn đến trường phải đi bộ 10 cây số đường núi. Bà ngoại con mỗi sáng đều thức dậy làm cho mẹ ba nắm cơm. Một nắm là bữa sáng, hai nắm là của bữa trưa. Ăn xong nắm cơm kia thì mẹ phải tới trường, đi xa, lúc tới được trường thì bụng đã đói meo. Mỗi sáng mẹ đều mong nhanh đến trưa để có thể nhanh chóng ăn hai nắm cơm kia. Buổi tối ăn qua loa rau dại, mẹ lên giường đi ngủ rất sớm, bởi vì khi ngủ say sẽ không biết đói nữa. Đến lúc mười bảy tuổi, rốt cuộc khó khăn qua, mẹ ra ngoài làm thuê. Đó là lần đầu tiên mẹ được đi ra ngoài, lần đầu tiên được ngồi ô tô, lần đầu tiên được ăn bánh bao, cũng là lần đầu tiên chụp ảnh.”
Bà vừa nói vừa khóc, nghẹn ngào đến độ không nói được nữa. Hứa Kha nghe những lời này, trong lòng xót xa khác thường.
“Lúc mẹ lấy cha con không có một chút do dự, tuy rằng ông ấy hơn mẹ mười tuổi, tuy rằng dung mạo ông ấy rất bình thường. Bởi vì mẹ biết, lấy ông ấy mẹ sẽ không bao giờ lâm vào cảnh cùng quẫn ấy nữa. Đáng tiếc, ông trời thật là quá khắc nghiệt với mẹ, cho nên mới cướp đoạt của mẹ như thế. Đến lú