Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.

ên ngực. Một nốt đổ đậm nổi bật trên làn da trắng muốt, đột nhiên lặng yên châm lên một ngọn lửa trong lòng anh, trong giây lát cơ thể anh đã không khống chế được mà nảy sinh phản ứng.
Cô cảm nhận được mặt càng đỏ, lại thêm xấu hổ đẩy mạnh anh một cái.
Hơi thở của anh gấp gáp hơn, trong ánh mắt ẩn chứa khát vọng không thể che giấu. Không khí trở nên xấu hổ ái muội, cô cảm thấy tim đập rất nhanh, cảm giác của đêm sáu năm về trước đột nhiên hiện lên rõ ràng vô cùng.
Anh đứng dậy chạy nhanh ra ngoài. Nửa ngày sau cô mới bình ổn được hơi thở, lúc đó mới ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mộ đi làm, trước khi đi còn trịnh trọng nói với Hứa Kha: ” Trưa hôm nay anh muốn mời em ăn cơm.” Thái độ chuyên chú trang trọng, giống như hẹn gặp một đối tác quan trọng vậy.
Hứa Kha sửng sốt, đột nhiên nhớ tới một câu nói của anh ở rạp chiếu phim tối hôm qua “Chúng ta bắt đầu lại một lần nữa, tối nay coi như chúng ta mới quen nhau.”
Vì thế, đây là bắt đầu hẹn hò?
Cô hơi đau đầu, cúi đầu ấp úng nói: “Hôm nay em đi bệnh viện, chắc là không có thời gian.”
“Không sao anh tới đón em.”
Khẩu khí của anh không cho người khác cơ hội cự tuyệt, ánh mắt không đi cũng phải đi, dùng hai mắt uy hiếp cô rồi nhanh chóng bước đi.
Hứa Kha ăn bữa sáng qua loa, nửa tiếng sau Doãn Vãn Thừa mới thức dậy.
Anh bước vào phòng ăn vô cùng vui mừng: “Ha ha, có đồ ăn ngon .”
Anh không chút khách khí tiêu diệt hết phần ăn sáng mà Hứa Kha làm cho mình, vẫn còn thấy đói.
Hứa Kha kinh ngạc nhìn anh: “cậu có thể ăn nhiều thế à?”
Thẩm Mộ cao hơn anh ta, nhưng lượng cơm ăn cũng chỉ bằng một nửa anh ta.
Doãn Vãn Thừa làm bộ ưỡn ngực, vén tay áo làm lộ ra cơ bắp săn chắc. (ấy, đừng show hàng Doãn ca ơi )
“Cậu nhìn đi!”
Hứa Kha mỉm cười, cúi đầu ngại ngùng nhìn qua. Hình như đàn ông ai cũng thích kiểu khoe khoang này, ngay cả Lâm Ca con người nhã nhặn như thế cũng mua tạ luyện tập trong phòng ngủ.
Sau khi ăn xong, hai người đến bệnh viện, ngồi ngoài hành lang phòng theo dõi một lát. Chủ nhiệm Trương đi qua đó, Hứa Kha chạy tới hỏi tình hình.
Doãn Vãn Thừa ra ngoài nghe điện thoại. Một lát sau, anh đi tới nói với Hứa Kha: “Tiểu Kha, mẹ và hai chị đã về nước rồi, họ vừa xuống máy bay xong, muốn gặp cậu ngay lập tức. Cậu cùng tôi về nhà một lần được không? Cậu cũng lâu lắm rồi chưa về nhà mà.”
Tim Hứa Kha đập mạnh, sắc mặt không tự giác mà đổi màu. Cô biết Chương Nguyệt Quang nhất định sẽ về gặp cô, nhưng thực sự lần gặp gỡ này cô có quá nhiều loại tâm trạng, giật mình không biết phải làm sao, không biết phải dùng ánh mắt nào để nhìn bà đây? Hơn nữa cô nên gọi bà thế nào?
Doãn Vãn Thừa nhẹ giọng nói: “Tiểu Kha, mấy hôm trước tôi đã nói chuyện này với cậu, chính là muốn để cậu chuẩn bị tâm lí trước. Cậu không giống như tôi đã biết chuyện này từ lâu. Mẹ năm đó thực sự có nỗi khổ riêng, cậu đừng trách bà nhé, chút nữa tới gặp bà một lần được chứ?” Doãn Vãn Thừa cẩn thận mỉm cười, khuôn mặt trong sáng mang vẻ đợi chờ và không yên lòng, khiến người ta không thể cự tuyệt.
Không muốn cũng phải đối mặt, cô hít sâu một hơi, khẽ gật nói ừ. Doãn Vãn Thừa cũng thở phào một hơi, dường như anh rất sợ cô không đi gặp.
Không ngờ Doãn gia cách Vinh Để không xa, có lẽ chỉ 15 phút đi đường. Cách một con sông nhỏ, Hứa Kha từ trong xe nhìn sang bờ bên kia sông, bên đó là một màu xanh vô tận, còn có một nhà xưởng rất lớn.
Doãn Vãn Thừa chỉ vào căn nhà xưởng kia: “Ông nội bắt đầu lập nghiệp từ nhà máy đó, giữ lại đến tận bây giờ, tôi cũng có thể làm ăn ở đó.”
Xe đi qua một cây cầu nhỏ, chậm rãi dừng lại ở trước một căn biệt thự độc lập.
Doãn Vãn Thừa chạy xe vào gara, sau đó đi thang máy trong gara lên thẳng phòng khách bên trên. Phòng khách lớn như một tòa cung điện, xa hoa, tráng lệ. Tay vịn của bộ sofa phong cách Châu Âu được chạm trổ tinh tế, ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ lớn sát đất chui vào phòng.
Trong lòng Hứa Kha không khỏi thầm cảm thán sự giàu sang của Doãn gia, giàu có hơn cả Thẩm gia.
Doãn Vãn Thừa ngẩng đầu gọi với lên tầng 2 một tiếng, “Mẹ, chúng con về rồi.”
Rất nhanh, trên cầu thang tầng 2 xuất hiện một con gái rất trẻ, có lẽ chỉ tầm 30 tuổi. Chị vui vẻ nhìn Hứa Kha, cười rát thân thiết: “Là Tiểu Kha hả? Dịu dàng thanh nhã quá. Mẹ, mẹ đến đây đi.”
Rất nhanh, bên cạnh chị xuất hiện một người phụ nữ tầm 50 tuổi, bà hình như còn đang thay quần áo, vội vàng, tay vẫn còn đang đóng cúc áo.
Hứa Kha chăm chú nhìn hai người đứng trên tầng 2, tuy rằng đã ép mình phải thật bình tĩnh, nhưng dù sao khi nhìn thấy người thân của mình tim vẫn đập nhanh khác thường.
Chương Nguyệt Quang có lẽ đã năm mươi rồi, nhưng năm tháng luôn phá lệ mà ưu ái với hồng nhan (hồng nhan: người phụ nữ đẹp), bà vẫn xinh đẹp như thế. Chương Phiên Nhược rất có khí chất, nhưng dung mạo cũng thường thường.
Hai người rất nhanh đi xuống cầu thang. Một lát sau, Chương Uyển Nhược cũng xuất hiện trên cầu thang, cô nhìn qua Hứa Kha, chậm rãi đi xuống dưới.
Lúc Chương Nguyệt Quang đi đến trước mặt Hứa Kha, trong mắt đã chứ