Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

t nhiều siêu thị co không còn đi qua đó nữa. Hải Nhã cô gắng nhớ lại mọi việc lúc đó, làm sao cũng không nhớ nổi đã từng thấy chiếc xe máy cỡ lớn đó, loại xe như thế này gặp một lần sẽ rất khó quên.
"Em. . . . . . uh, đúng là rất nhiều người nói em rất khó gần gũi.”
Hải Nhã lắc đầu, ngay đến cả Dương Tiểu Oánh vừa mới bắt đầu thuê chung phòng với cô lúc đó cũng không nói được nhiều chuyện với cô, nói là cảm thấy cô rất lạnh nhạt, rất khó đến gần. Nhưng mà sau khi đã hiểu rõ, cô ấy cũng hay vuốt tóc dài của cô, trêu chọc: Hải Nhã, Hải Nhã, cậu rất dịu dàng thục nữ.
"Anh thích. . . . . . Người lạnh lùng?" Hải Nhã thăm dò hỏi anh.
Đôi mắt đen nháy của Tô Vĩ nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, không nói gì.
Cô có chút không không chế được, rất muốn hỏi anh lần thứ hai thấy cô có cảm giác gì, lần đầu tiên lạnh lùng, lần thứ hai chẳng nhẽ cô rất ngây ngô? Ngu ngốc không có năng lực gì cả? Bởi vì, đối với cô mà nói, tất cả tất cả. là từ cái đêm tuyết rơi đó mới thật sự bắt đầu.
"Đến nơi rồi."
Tô Vĩ bỗng nhiên dừng bước lại, cô lúc này mới phát hiện ra hay người trong lúc vô thức đã đi bộ lâu như vậy, lại có thể cứng rắn mạo hiểm đi trong bầu trời đầy tuyết về đến chung cư.
"Về sớm một chút."
Tô Vĩ đem tay cô từ trong túi lấy ra, nhẹ nhàng phủi những hạt tuyết rơi trên tóc cô. Hải Nhã cảm thấy bàn tay vừa được ủ ấm bỗng nhiên lại bị gió thổi lạnh cóng, cô không có thói quen xoa hai bàn tay với nhau, cô chỉ lẳng lặng nhìn anh một lát, rồi mới nỏ một nụ cười: “Em về đây, cảm ơn anh, Tô Vĩ.”
Xoay người, bước chân vừa mới đi được mấy bước, nghe thấy sau lưng có tiếng bật lửa thanh thúy “Bốp” vang lên, cô không nhị được quay đầu lại nhìn, Tô Vĩ đang dựa vào bên bồn hoa hút thuốc, ánh lửa che phủ bên sườn mặt. giống như một bức tranh.
Trong lòng cô có một kích động, không biết rõ là điều gì, nhưng thân thể đã tự động phản ứng trước, bước nhanh quày trở lại, đứng trước mặt anh.
"Em. . . . . ." cô ngạc nhiên há miệng, lại phát hiện ra cái gì cũng không nói được.
Cô thậm chí không thể giải thích được gì sao cứ như vậy mà quay trở lại. cô không dám nghĩ bản thân khát vọng điều gì lúc này. Cô đứng ở chô này, trên đầu những bông tuyết ào ào rơi xuống, anh bị màu trắng tinh của những bông tuyết bao vây, giống như rất gần, lại giống như cách cô quá xa.
Không biết là ai đang ép buộc cô, khiến cho cổ họng cô phát đau, dường như muốn khóc.
Một bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy ót cô, mùi thuốc lá tràn ngập cả trời đất, Tô Vĩ cởi nút ngoài của áo khoác ra, đem cả người cô ôm trọn vào trong ngực. gương mặt cô lạnh lẽo dính vào ngực anh, nghe thấy tiếng tim anh đập bên tai, nhanh mà có lực, giống như cơn mưa mua hè.
Bỗng nhiên một người xa lạ ôm ấp, cô khẽ run rẩy, là sợ hãi còn có hưng phấn, đã sớm không thể nào biết được.
ở trong bóng đêm hoang vắng không tiếng động, chỉ duy nhất anh là chân thực.
"Lạnh không?" Tô Vĩ đỡ đầu cô, cúi đầu nhẹ hôn trên mái tóc dài của cô.
Đôi tay Hải Nhã đặt trước ngực anh, yên lặng lắc đầu, một hồi lâu, nhỏ giọng nói: ". . . . . . đừng hút nhiều thuốc như vậy, không tốt cho cơ thể.”
"Được."
Nhịp tim của cô bắt đầu tăng nhanh, giang hai cánh tay, do dự, thử thăm dò, ôm lấy hông của anh.
"Lần sau nói cho em nghe một chút về chuyện của anh nhé, có được không?"
"Được."
Hải Nhã từ trong ngực anh ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ màng: "Vậy. . . . . . Ngủ ngon, Tô Vĩ."
Anh nhẹ nhàng vuốt lại những sợi tóc dài trên mặt cô, giọng nói dịu dàng: "Ngủ ngon, Hải Nhã."
Mặt của dần dần đến gần, cô mang theo một tia hoang mang, bất lực nhắm mắt lại, trên trán ấm áp, môi của anh lưu lại trong chốc lát.
Hải Nhã mở mắt ra, trong lòng có một chút mất mát nói không nên lời, nở một nụ cười với anh, từ từ buông anh ra.
Lần này anh đi rất nhanh, lúc cô quay đầu lại nhìn, bóng dáng anh đã biến mất ở cửa chung cư. Cô biết, nếu như anh tiếp tục ở lại đây, bước chân của cô nhất định sẽ không bước ra nữa, cô hoàn toàn biến thành một kẻ nghiện, giống như những vụn sắt chạy như điên về phía nam châm vậy, cô không thể kìm nén được.
Tiếng chuông tin nhắn điện thoại di động nhẹ nhàng vang lên, mở ra xem, là Tô Vĩ gửi tới, chỉ có bốn chữ ngắn ngủn:
"Ngủ ngon, Hải Nhã."
Cô ôm lấy cánh tay mình, trên quần áo vẫn còn lưu lại mùi vị của anh, giống như bóng đếm đang bao trùm cô.
Một đêm ngon giấc.






Thật ra thì đối với Hải Nhã mà nói, khai giảng cũng không ảnh hưởng gì lớn, cô không ở trọ ở trong trường, không khác gì những người bình thường, đối với cảm giác sau như cách sinh viên vui vẻ háo hức khi được về trường sau kỳ nghỉ cô không hề hiểu, ngoại trừ việc bên cạnh có thêm mấy người theo đuổi.
Lúc đang điểm danh, Dương Tiểu Oánh vẻ mặt quỷ dị đưa cho cô một tờ giấy, Hải Nhã còn tưởng rằng cô ấy có chuyện gì, mở ra xem, Trên đó viết: “Buổi trưa ăn gì?”
Cô kỳ quái nhìn Dương Tiểu Oánh, đối phương hất cằm ra hiệu một cái, tờ giấy là một sinh viên nam năm thứ hai viết. Người này rất thích ng