Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
c tự nhiên, chiếc Volvo ở một con đường nhỏ đi tới đi lui, cuối cùng dừng ở một nơi rất vắng vẻ, có một cửa hàng mặt tiền đang được sửa sang, Lão Duy khắp người toàn là vôi, ở bên đó chỉ dẫn những người công nhân làm trần nhà như thế nào, sàn nhà nên lát gì
Biển hiệu của cửa hàng thì ngược lại đã được treo lên – “Dạ Sắc”
. . . . . . Nghe cũng không như cái gì tên rất hay a, Hải Nhã yên lặng nghĩ.
Đàm Thư Lâm ho một tiếng: "Vốn dĩ tớ tính toán thuê một một cửa tiệm mặt tiền ở khu vực tốt, mở một cửa hàng kinh doanh đồ dành cho những hộ gia đình giàu có. Nhưng bọn Lão Duy nói những cửa hàng như thế không kiếm được nhiều tiền, vừa đúng lúc có người gợi ý, có nguồn cung cấp rượu tốt mà giá thấp, chỗ này nhìn vắng vẻ, nhưng chẳng mấy chốc sẽ nổi lên, Dạ Sắc sẽ kiếm ra tiền.”
Thì ra là quán bar…cô nhớ chú Đàm kinh doanh bất động sản, không ngờ con trái chú ấy lại mở một quán bar ở một con đường nhỏ hoang vắng như thế này, còn là một…quán bar rất nhỏ.”
Cô ghé đầu vào xem bên trong cửa hàng đó một chút, bên trong lớn nhất cũng chỉ có 50 m vuông, bởi vì là tầng một của một khu chung cư cũ kỹ, nên nhìn rất rách rưới.
Hải Nhã không muốn nói lời thật lòng, chỉ gật đầu: “Rất được, chúc cậu thành công.”
Đàm Thư Lâm còn muốn nói khoác một chút nữa, nhưng Lão Duy đã gõ cửa: “Tiểu Đàm, cậu đến đây nhìn một lát.”
Cậu ta gật đầu xuống xe, Hải Nhã cũng đành phải xuống xe theo, trong quán vừa bẩn vừa lộn xộn, không có chỗ để đứng, cô đi lòng vòng bên ngoài một lúc lâu, nhìn Đàm Thư Lâm với Lão Duy bàn bạc nên sửa chữa như thế nào, cô dứt khoát hỏi: “Đàm Thư Lâm? Còn việc gì nữa không? Tớ muốn về.”
Cậu ta đang nói rất cao hứng, vẫy tay: “Vậy cậu đi đi.”
Cô dừng một chút: "Tớ không có xe, nơi này không thuận tiện."
Cậu ta không nhịn được quay đầu lại: "Cậu không phải có đôi chân rất dài à! từ chỗ dày đi thẳng ra ngoài, rẽ phải ba lần, đi một đoạn nữa là đến đường lớn rồi!”
Mẹ nó! Hải Nhã bước đi, lần sau muốn cô đến những nơi như thế này, thì đem tên cô viết ngược lại đi.
Chỗ này hình như đường còn chưa được mở rộng, các ngõ nhỏ ở đây như mê cung vậy, đi ngang qua các nơi dân cư sống phần lớn đã cũ kỹ không thể tả được, trên tường vẽ chữ “Phá” rất lớn. Hải Nhã đi lòng vòng nửa giờ, ngay đến cả đường cái có đèn xanh đèn đỏ cũng không thấy, năm giờ đúng là giờ cao điểm tan tầm, khu vực xung quanh một bóng người cũng không có.
Cô càng nghĩ càng tức giận, Đàm Thư Lâm mở quán bar ở đây, tốt nhất thua lỗ hết, mất hết sạch.
Cô mò mẫn một lúc, chợt thấy con đường nhỏ dựng Volvo, Hải Nhã xuýt chút nữa bật khóc, cô đi nửa ngày, kết quả lại vòng về đây, rốt cuộc đây là nơi quái quỷ nào vậy?
Cô quay người đi hướng khác, cô mới đi được hai bước đã nghe thấy tiếng Đàm Thư Lâm gọi lớn: “Làm gì vậy? Muốn đánh nhau à?!”
Cô sững sờ, thiếu chút nữa thì kích động quay lại đó xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng ở gần đây rất vắng, cô lại là một cô gái không thể tùy tiện đi qua đó, không chừng xảy ra tai họa gì lớn hơn nữa, trải qua một khoảng thời gian trải nghiệm xã hội, cô so với trước đây tỉnh táo hơn rất nhiều, nhìn xung quanh tìm một góc không dễ dàng thấy được đứng nấp vào, chỉ cần bên đó có chuyện gì không đúng, cô sẽ báo cảnh sát liền.
Lão Duy cười xòa: "Chính là tên nhóc vừa rồi, là tiền của nó, người ngốc nhưng nhiều tiền,”
"Chọn chỗ này để mở quán bar, cậu định mở phòng ở đây để đón ma à?”
"Không có!" Lão Duy vội vàng lắc đầu, "Gần đây thanh tra rất nghiêm, em nghĩ nên kinh doanh một thứ gì đó chính đáng một chút. Chờ đến khi quán bar của em sửa chữa xong, Anh Hỏa lúc nào đến của cũng rộng mở, em thanh toán!”
Tô Vĩ cười cười, sờ sờ túi tiền của mình, Lão Duy tinh ý đưa thuốc lá lên, lại dùng một chiếc bật lửa đốt thay anh.
"Cậu thật sự không gặp lão Tiền?” Tô Vĩ phun ra một ngụm khói, “Tôi nghe người khác nói, tuần trước cậu còn cầm một khoản tiền từ chỗ lão.”
Lão Duy dùng sức lay đầu: "Không có không có! Tuyệt đối không có! Anh Hỏa anh cũng biết em mà, làm sao có thể bao che cho lão súc sinh ấy được? Lão còn thiếu tiền của em!”
"Lão đã từng nói muốn đi đâu không?”
Lão Duy suy nghĩ một chút: "Hình như đã từng nói muốn đi đến huyện G, nhưng lão làm sao đi được chứ? Đang bị truy nã, nên chắc chắn đang ở đây.”
Tô Vĩ gật đầu, lui một bước để cho anh ta đi: "Cậu hãy ở lại đây đi? Có chuyện gì tôi sẽ đến tìm cậu.”
Lão Duy ba chân bốn cẳng chạy, trong quán bar Dạ Sắc lại vang tiếng Đàm Thư Lâm hét lên giận giữ, cơn nóng giận tràn đầy, có lẽ bị đánh đập cũng không quá kịch liệt một lát sau, Volvo bắt đàu nổ máy, có lẽ là chở Lão Duy đi rồi.
Tô vĩ hít một hơi khói thật lâu, lấy điện thoại di động quay số điện thoại, nói mấy câu, sau đó cúp máy bỏ vào túi. Hải Nhã đứng ở chỗ tối, đứng đến nỗi chân cũng tê dại, cô không dám đi ra ngoài, cô chưa từng thấy Tô Vĩ như vậy, từ trước đến giờ đây là mặt của anh mà cô không hề quen biết, cô vẫn kiêng kị nhất những người như thế này, tận mắt nhìn thấy so với tr