XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/660 lượt.

dù không nói ra, nhưng thời gian gần đây tất cả chúng tôi đều ít trao đổi với nhau hơn trước đây. Dường như mọi người đều cảm nhận được, có gì đó sắp diễn ra.
Đang ngồi đánh cờ với Nam ngoài vườn, đột nhiên điện thoại cậu ấy reo. Ở khoảng cách chừng vài mét, tôi nghe cậu ấy trò chuyện gì đó với một cô gái, điệu bộ khẩn trương. Tôi cau mày, chợt có chút linh cảm không hay.
Gần đây, Dĩnh Hân hầu như tránh mặt tôi. Thật ra tôi cũng hiểu ý con bé nên cũng không muốn chạm vào khoảng không riêng của nó. Dĩnh Hân hiện giờ là một cô bé rất đơn thuần, yêu hay ghét gì cũng biểu hiện ra hết bên ngoài. Có nhiều lúc tôi cũng không thật sự rõ, tôi thích Hân của ngày hôm nay hơn, hay cô gái lãnh đạm của trước kia hơn.
Bất giác, tôi nhớ đến cô gái thầm lặng ngày trước vẫn ngồi dưới tàng cây trong khuôn viên trường. Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu chú ý đến cô ấy. Hân khi đó có một mái tóc dài rất đẹp. Thỉnh thoảng, khi cô chăm chú vào cuốn sách trong tay, làn gió nhẹ khẽ lùa tóc cô, để lại trên đó vài chiếc lá vàng úa. Mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy, tôi lại không kiềm được ý muốn đưa tay vuốt tóc cô.
Cuộc sống của Hân ở trường rất tẻ nhạt. Em hầu như không có bạn bè, quanh đi quẩn lại chỉ dồn sức vào việc đọc sách. Đôi mắt em lúc nào cũng tĩnh lặng như thể nhìn thấu cả thế giới này. Một cô gái kì lạ như thế, tôi càng muốn chạm vào, muốn vòng tay bảo bọc và che chở cho cô.
Nhưng Hân hiện nay lại không phải là cô gái ngày đó tôi từng yêu. Cô bé hôm nay đáng yêu ngây ngô, luôn khiến người khác muốn bảo vệ, song tôi vẫn cảm thấy thiếu thốn gì đó. Tôi luôn cảm thấy đây không phải Hân, dường như con người thật của cô ấy đã bị chôn vùi dưới vẻ mặt non nớt này. Có đôi lúc, cô bé thật sự khiến tôi rất chán ghét. Tôi muốn xé tan vỏ bọc đó để tìm lại Hân của trước đây nhưng lại sợ rằng kết quả sẽ khiến tôi đau lòng hơn nữa.
Có những việc đã qua đi rồi thì không thể quay lại, kí ức của Hân cũng thế, mà tình cảm của tôi và em cũng vậy.
Từ cửa chính ra đến ngôi đình nhỏ trong vườn chỉ vài bước chân, tôi bỗng bắt gặp Dĩnh Hân đứng dưới tán cây đại thụ, đôi mắt nhìn lên nhành cây phía trên đầy lo lắng. Chỗ cành đó có một tổ chim non. Từ khá xa nhưng tôi cũng nhận ra được, không biết vì lí do gì cái tổ lại nghiêng hẳn qua một bên.
Dĩnh Hân cắn môi, quyết định chạy đến bắc một chiếc ghế đặt dưới gốc cây. Tôi nhìn đến mà buồn cười, thực tế cái tổ khá cao, cô bé chỉ chưa đầy một mét sáu lại không biết trèo cây, về cơ bản không thể nào với tới được.
Trong lòng thầm lo lắng, tôi vội bước lại giúp. Nhìn thấy tôi, cô bé sững ra một chút rồi lại thôi. Có lẽ cô bé xem chuyện được người khác giúp là chuyện hiển nhiên cũng nên.
Tôi leo lên tán cây, đặt tổ chim trở lại vị trí an toàn , sẵn tiện lướt sơ qua mấy quả trứng còn sót lại trong đó. Ánh mắt Hân có vẻ lo lắng. Hiểu ý, tôi nháy mắt ý bảo cô mọi thứ đã ổn, cô bé mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi mọi thứ đã xong, tôi trở xuống mặt đất, phủi phủi tay đứng cạnh Hân. Cô bé giương mắt lên nhìn tôi, song không nói gì. Bốn mắt nhìn nhau, bất giác tôi cảm thấy không gian ngột ngạt đến lạ.
Có phải tôi hoa mắt không? Đôi mắt cô lúc trông thấy tôi leo xuống thoáng một tia lo lắng. Tôi mơ hồ cảm thấy đó không phải tình cảm lo lắng đơn thuần của trẻ con, ánh mắt ấy làm tôi nhớ đến một buổi chiều, tưởng như xa tận kiếp trước kìa, bóng dáng yêu kiều của em ngồi dưới tàng cây, cũng lo lắng cho tôi y như thế.
Lần đó, tôi cùng mấy tên bạn trong lớp đá cầu, đá thế nào quả cầu lại bay lên tít trên tán cây chỗ Hân đang ngồi. Cô ngẩn người, đôi mắt thoáng rời khỏi cuốn sách song lập tức lại trở về bộ dáng lãnh đạm như cũ, giống như chúng tôi hoàn toàn không tồn tại ở đó. Lúc tôi leo lên cây để lấy quả cầu, cô lại bất ngờ ngẩng lên. Trớ trêu thay, ánh mắt lo lắng đó lại làm tôi mất hồn mà rơi thẳng xuống từ tán cây cao hơn ba mét.
Tôi bị gãy tay, cả buổi trưa cô đứng ngồi không yên bên ngoài hành lang phòng y tế, thậm chí còn hỏi han cô chủ nhiệm về tình trạng của tôi. Dĩ nhiên những chuyện này, sau khi đi học lại tôi mới biết.
Tôi biết Dĩnh Hân cũng để tâm đến tôi. Nếu không, một cô bé lãnh đạm như cô sẽ không dễ gì chú ý đến người khác như vậy. Suy nghĩ ấy khiến tôi như được tiếp thêm động lực, tôi quyết định theo đuổi cô.
Vài cô bạn cùng sinh hoạt trong câu lạc bộ thi thoảng vẫn hỏi tôi, vì lí do gì mà tôi lại quyết tâm với cô ấy như vậy. Nếu nói xinh đẹp, Hân khi đó cùng lắm cũng chỉ xem là dễ thương mà thôi. Gương mặt và thân hình cô giống như một đứa trẻ chưa phát triển toàn diện, nhưng đôi mắt ấy lại câu hồn đoạt phách đến không ngờ.
Không biết từ lúc nào, tình cảm tôi dành cho Hân không chỉ là tình cảm trai gái đơn thuần thuở cắp sách đến trường. Bên cạnh những buổi ăn cơm cùng nhau, đưa cô về nhà sau giờ tan học, tôi lại bắt đầu muốn nhiều hơn. Đôi khi tôi sẽ suy nghĩ đến cuộc sống sau này của mình với cô ở bên cạnh. Chúng tôi sẽ từ bỏ mọi thử, trở về thôn quê xây một nông trại. Cô sẽ sinh ra những đứa nhỏ trắng trẻo và mập mạp, nụ cười khẽ mang lúm đồng tiền của cha