Tác giả: Hàn Ni
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 134693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/693 lượt.
mẹ chúng. Còn tôi sẽ dành cả đời mình để yêu và chăm sóc cô.
Dĩ nhiên, tôi cũng hiểu, tất cả chỉ có thể thực hiện sau khi tôi đã hoàn thành sứ mạng của mình.
Tiếc thay, cái ngày mà tôi chờ đợi ấy mãi mãi không bao giờ tới được.
Có đôi khi tôi cũng tự hỏi mình, thật sự Hân có từng yêu tôi không? Nếu yêu tại sao lại tàn nhẫn nói từ bỏ? Nhưng nếu không yêu, sao lại phải quan tâm đến tôi như vậy?
Có lẽ, với trí nhớ của cô hiện giờ, câu hỏi này của tôi mãi mãi sẽ không bao giờ có lời đáp.
Hân bậm môi, mắt len lén nhìn tôi. Không phải đến giờ tôi mới nhận ra cô bé dường như có chút e dè đối với tôi, chỉ mỗi mình tôi mà thôi. Có lần Chí Bân nói, mỗi khi Hân bướng bỉnh, chỉ cần lôi tôi ra dọa là được. Tôi nghĩ thế cũng hơi phóng đại, nhưng cái sự thật Hân sợ tôi thì không chạy đâu cho thoát.
“Cảm ơn anh”. Hân thỏ thẻ, vừa rụt đầu tính đi thì tôi gọi giật lại, chỉ lên trên tổ chim.
“Hình như chim mẹ bị thương. Anh thấy cánh nó dính máu”.
“Vậy… phải làm sao bây giờ?”. Sắc mặc Hân trở nên khẩn trương.
Tôi cười xòa: “Không sao. Lát nữa bảo Chí Bân trị thương cho nó là được. Nhưng cái tổ này nếu không có chim mẹ chăm sóc cũng không ổn. Tới đó anh bảo Khải Nam giúp dỡ tổ cất trong nhà”.
“Cám ơn anh”.
Hân nhe răng cười, nắm chặt tay tôi. Không hiểu sao bắt gặp ánh mắt cô bé nhìn lên, tôi bỗng lặng đi mất một lúc.
Hôm sau, Dĩnh Ngôn gọi điện về. Chỗ em cắm trại xảy ra một vụ lở núi, con đường dẫn về thị trấn đang sửa chữa nên phải hai ngày nữa mới về được. Tôi hỏi thăm an ủi em vài câu, sau đó bảo em đi ngủ sớm. Dĩnh Ngôn ấp úng như định nói thêm gì đó, cuối cùng lại thôi. Tôi quẳng điện thoại xuống bàn, lướt mắt nhìn chung quanh, bỗng nhiên có cảm giác trống trải kì lạ.
Chí Bân ngồi chăm chú trước màn hình tivi chơi điện tử, cũng không mảy may quan tâm đến tôi. Luân và Phi đã đi cùng Dĩnh Ngôn. Tôi bước ra thềm nhà, rút một điếu thuốc rít hơi dài.
Đêm khuya thanh tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng vo ve và thanh âm sóng biển đập vọng về ở đằng xa. Tôi nheo mắt, nhìn theo hai cái bóng trắng và hồng đang đôi co giữa khuôn viên vườn.
“Em không đi. Em không đi, nói thế nào em cũng không đi!”.
Tiếng Dĩnh Hân tôi còn lạ gì nữa, cái tôi lạ là sao cô bé lại có vẻ mặt dỗi mày chau với Khải Nam thế kia. Trong nhà này nếu còn ai nuông chiều Hân hơn Khải Nam, tôi xin tình nguyện đi bằng hai tay.
“Suỵt, nói nhỏ thôi, Hi Văn và Chí Bân nghe được bây giờ.”. Nam hạ giọng vỗ về.“Ngoan, nghe lời anh đi, lần này sẽ không để em một mình nói chuyện với Khả Vi nữa, anh sẽ ngồi cạnh bên em, được không?”.
“Không, đừng hòng. Em nói không đi là không đi!”.
“Nghe lời anh đi mà”.Mặc kệ Hân gắt gỏng, Nam vẫn nhẹ nhàng thuyết phục.
“Khônggg!”. Hân bắt đầu rít lên. Tôi lấy tay bịt tai lại. Chói tai quá đi mất.
“Đừng hét mà Kẹo Chanh, đừng hét”.
“Khônggggg…”.
Mặc kệ sự vùng vẫy của Hân, âm thanh như thể bị nghẹn lại rồi tắt hẳn. Điếu thuốc trên tay tôi rơi xuống, còn chưa kịp dập lửa. Hai cô cậu này không phải nghĩ mình đang đóng phim đấy chứ?
Dưới ánh đèn sáng choang treo ở cái đình giữa vườn, hai bóng người đang dây dưa lẫn nhau. Cánh tay cô gái ban đầu đặt trên ngực chàng trai, ý muốn đẩy cậu chàng ra. Nhưng trước sự áp bức ngày càng mãnh liệt, thân hình cô ngày càng xuội lơ, tùy ý chàng trai càn rỡ xâm lấn.
Tôi cảm thấy khan ở cổ, cố gắng lắm mới nuốt được không khí, liền bước trở vào nhà.
Trên sàn đá lạnh lẽo, ánh đỏ trên điếu thuốc cũng dần dần lụi tàn rồi tắt hẳn. Rốt cuộc tôi đã đánh rơi điều gì ngoài khoảnh sân ấy? Tôi cũng chẳng rõ.
LẠC BÂN
Trong đời mỗi người luôn có những lúc phải đưa ra quyết định, có thể là sai lầm,
nhưng nhất định không được hối hận mà phải dũng cảm bước tiếp.
---oo0oo---
DĨNH HÂN
Rất lâu Văn mới nhìn tôi, tưởng như chẳng liên quan gì đến điều Nam vừa nói: “Hân nè, con chim mẹ hôm qua Chí Bân đã băng bó lại rồi, nhưng trong vài ngày tới sẽ không thể cho nó cử động lung tung được. Anh định vào trung tâm mua cho nó một chiếc lồng”.
“Vậy thì sao?”. Tôi há miệng chưa kịp đáp thì Nam đã ngắt lời. Sau đó anh lại quẳng cho tôi một cái nhìn đe dọa. Kiểu như là ‘em hó hé lời nào thì chết với anh đấy’.
Cũng mang máng hiểu ra không nên xen vào chuyện của hai người này, tôi cụp mắt xuống. Lúc tôi còn đang khua chiếc muỗng trong bát canh như thể chèo thuyền thì thanh âm Hi Văn từ trên cao vọng xuống, giọng điệu như có như không.
“Cho nên tôi sẽ đi cùng hai người”.
Tay cầm chén của tôi khẽ run. Trời ạ, không phải vậy chứ, một Khải Nam tôi đã chịu không nổi rồi, giờ lại thêm một Hi Văn nữa. Thật sự ông trời muốn bức chết tôi mới chịu sao?
Tôi thật sự không biết bọn họ giằng co thế nào, nhưng lúc tôi và Khải Nam ra đến xe thì Hi Văn đã ngồi ở đó rồi. Anh ấy cũng chẳng nói chẳng rằng, chỉ phóng xe đi thẳng. Tôi để ý thấy mấy ngày nay Hi Văn đều kì cục như vậy ấy. Chí Bân thường thủ thỉ dặn dò tôi đừng chọc anh, cậu ấy bảo anh nhớ người yêu đến sắp điên rồi. Vì thế tôi