Tác giả: Hàn Ni
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 134661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/661 lượt.
luôn rất ngoan ngoãn, mấy ngày nay cũng có dám xuất hiện trước mặt anh đâu.
Lúc Hi Văn kéo tôi vào cửa hàng bán vật dụng cho chim chóc, tôi thoáng sững người một tí. Không hiểu tại sao, cửa hàng này có điều gì đó khiến tôi cảm thấy rờn rợn. Tôi xoay người, vừa định chạy ra xe thì va phải Khải Nam.
“Sao vậy? Em làm gì đổ mồ hôi hột dữ vậy? Không khí trong này nóng vậy sao?”.Nam vuốt tóc tôi, đoạn nắm tay tôi kéo vào trong, cạnh chỗ Hi Văn đang đứng.
“Mua thêm ít thức ăn cho cá giúp mình đi, mình mang qua cho Khả Vi luôn”.
Giọng Nam nhè nhẹ, đôi mắt lơ đãng lướt qua mấy chiếc lồng chim phía trên, nhưng cánh tay anh lại giữ chặt lấy tay tôi. Tôi cố rút ra nhưng không được, bất giác nhìn theo mắt anh, sững sờ như thể bị sét đánh.
“Á á á…”.
Tiếng thét của tôi làm cả Nam lẫn Văn đứng cạnh bên đều hoảng hốt nhìn lại. Tôi ôm lấy đầu, ngồi xổm xuống mặt đất. Trong cổ dường như có thứ chất lỏng nào đó muốn trào ra ngoài.
Sau đó, hình như Nam bế xốc tôi mang ra xe. Tôi ôm ghì lấy cổ áo anh, mắt nhắm nghiền lại, nhưng làm thế nào cũng không thể xóa bỏ những hình ảnh đó được.
Những mảng sáng tối trong kí ức lại chập chờn trước mắt tôi. Trong căn phòng tối có một chiếc lồng chim khổng lồ, ánh sáng từ những thanh kim loại thấp thoáng ánh lên trong màn đêm lạnh lẽo. Trong lồng lại trải một tấm thảm dày. Dưới ánh đèn mờ nhạt tranh sáng tranh tối, tôi thấy một cô gái nằm trên thảm, đầu tóc rũ rượi, áo quần rách nát không nhìn rõ mặt. Cô gái thở những tiếng khò khè, hình như một đầu sợi xích dài quấn quanh chân cô, đầu còn lại buộc chặt vào chấn song lồng.
Cơn ác mộng của tôi.
Không biết tôi đã nhìn thấy cảnh tượng này từ lúc nào. Có lẽ là từ lúc gặp Khả Vi, cũng có lẽ năm năm nay, mỗi đêm mỗi đêm nó đều đến trong giấc mơ của tôi.
Khải Nam ôm chặt lấy tôi, im lặng chờ tôi hết xúc động. Thấy tôi thổn thức hồi lâu, Hi Văn cũng chẳng nói gì nữa. Lúc anh ấy trở ra xe, tôi nhận ra anh ấy đã không mua chiếc lồng chim nào.
Chúng tôi cứ ngồi im lặng như thế, đến khi tôi đã lấy lại tinh thần mới nhận ra gương mặt Khải Nam đượm vẻ trầm tư hơn bình thường, cánh tay dịu dàng vuốt lên mái tóc tôi. Thấy tôi đã hết khóc, anh mới thở dài, ôm lấy tôi chặt hơn, chiếc cằm lại tựa vào đỉnh đầu tôi.
“Không đến chỗ Khả Vi nữa. Đúng lúc hôm nay trong thị trấn có lễ hội. Anh dẫn em đến đó chơi nhé?!”.
Tôi thở hắt, đưa mắt nhìn anh. Trong thoáng chốc hồ như cũng quên mất vì sao mình vừa khóc vừa hét toáng lên như thế.
Hi Văn ngồi phía trên không chút biểu cảm, thoắt cái đã nổ máy xe.
Thế là ba người chúng tôi kéo nhau đến công viên nơi tổ chức lễ hội. Thật sự tôi rất vui, đây mới là lần thứ hai tôi đến công viên kiểu này. Lần đầu là cách đây mấy năm, tôi vì mải mê nhìn một tốp người chơi tàu lượn mà lạc mất Dĩnh Ngôn. Từ đó cũng chẳng ai dám dẫn tôi đi nữa.
Khải Nam mua ba vé chơi trò xe điện đụng rồi chìa ra trước mặt tôi và Hi Văn. Văn liếc mắt, không mấy hài lòng nhìn tôi. Thấy thế tôi bèn níu lấy tay anh ấy lắc nhẹ. Cuối cùng, nhìn cặp mắt rưng rưng nước của tôi, Văn cũng không chịu nổi, anh giật lấy một tấm vé, dẫn đầu cả bọn vào nhà xe.
Đó là ngày vui vẻ rất trong thời gian tôi ở hòn đảo này. Chưa bao giờ tôi thấy Văn cười nhiều như thế. Trong ấn tượng của tôi, anh ấy lúc nào cũng điềm tĩnh, thỉnh thoảng có cười cũng chỉ tủm tỉm thôi. Thú thật, so ra thì tôi thích nụ cười rạng rỡ của anh ấy lúc này hơn.
Chạng vạng, tôi cầm lấy bản đồ khu trò chơi, thở hồng hộc. Có chúa mới biết sao nơi này lại rộng đến thế, tôi chỉ đi bộ thôi mà đã đuối sức rồi. Hi Văn lững thững phía sau, vẫn giữ dáng vẻ ông cụ non của anh ấy, trong khi Khải Nam vác theo cả mấy con thú bông bự đến mức tôi chẳng nhìn ra anh ấy ở đâu trong đám lùm xùm ấy cả.
Đám thú này là do Khải Nam thắng trò chơi bắn súng gom về. Nhắc mới nhớ, tôi không ngờ Khải Nam nhà chúng tôi lại thiện xạ như vậy, cả ông chủ quầy bắn súng cũng khó chịu nói từ lúc ông mở tiệm chưa bao giờ phải thua lỗ như vậy cả. Nam nghe thế lại thích chí nhìn tôi cười toe toét. Tôi nhìn anh cười đến ngây cả người. Gì chứ, ngôi sao điện ảnh cũng chỉ có thể đẹp trai cỡ như Khải Nam và Hi Văn nhà tôi thôi nha.
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, Khải Nam đưa tay đến vuốt vuốt mặt tôi. Nụ cười của anh bỗng trở nên giễu cợt đến lạ.
“Nhìn anh chăm chú vậy? Chưa thấy người đẹp trai bao giờ sao?”.
Tôi khịt mũi, chu mỏ không thèm nhìn anh: “Monmon đẹp trai hơn anh gấp tỉ tỉ lần”.
“Em nói gì, nói lại xem?!”. Khải Nam tỏ vẻ không hài lòng
“Em nói Monmon đẹp trai hơn”.
Tôi cười hề hề, híp mắt nhìn Hi Văn. Có phải tôi nhìn nhầm không mà dường như mặt Hi Văn cũng có một quầng đỏ hồng vậy?
“Em thiên vị, anh tìm một người hỏi xem, nếu người ta nói anh đẹp hơn thì em tính sao?”.
Tôi nhướng mày giả điếc, rồi liền vuốt vuốt bụng nhìn Hi Văn phụng phịu: “Monmon, em đói”.
“Nè, đừng làm bộ, trả lời câu hỏi của anh trước đi”. Khải Nam kéo tôi lại, vẫn chưa chịu thua.
Tôi rưng rưng mắt nhìn anh, tay trỏ vào cái bụng đang sôi ùng ục. Không diễn kịch đâu, tôi thật