XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/710 lượt.

. Giọng bên kia đầu dây bình tĩnh đáp lại. “Phần còn lại tôi sẽ xử lí, cậu lập tức quay trở về thành phố đi”.
“OK”. Tôi đáp gọn, nhưng lại ậm ừ có vẻ không muốn rời máy.
Thấy thế, người kia liền hỏi: “Sao? Còn có chuyện gì à?”.
“Đồ khốn!”. Như chỉ chờ có thế, tôi vung tay đập vào vô- lăng, nghiến răng gầm gừ: “Cậu dám động tay vào thuốc tôi kê cho cô ấy. Không chỉ một lần…”.
Bên kia có tiếng cười nhạt, sau đó chỉ còn những tiếng bíp dài…






TRÍ NHỚ
Thật sự, từ lúc cứu Hân ra, tôi đã mơ hồ cảm thấy
Dĩnh Hân mà tôi yêu trước đây đã thật sự chết rồi.
---oo0oo---
THIÊN LUÂN
“Vậy từ lúc đó, em đã biết mục đích của bọn anh là con chíp đó?”. Phi hỏi.
Dĩnh Hân gật đầu, ánh mắt cô đảo một vòng sang tôi, Phi và Nam, đoạn mỉm cười nhợt nhạt: “Ừ, em biết mục đích của tất cả các anh”.
Câu nói này khiến tôi hơi chột dạ. ‘Tất cả’, tức là trừ tôi, Phi, và cả Chí Bân, cô ấy cũng biết từ trước rồi ư?
“Chí Bân là thành viên trong nhóm người đã bắt cóc em năm đó sao?”.
“Phải, nhưng cậu ấy không phải người đứng đầu. Kẻ cầm đầu ấy, thật ra chính là một trong các anh…”.
Lúc nói những lời này, giọng Dĩnh Hân vẫn lạnh băng như nãy giờ vẫn thế, nhưng lại khiến chân tóc tôi giật giật. Chí Bân không phải kẻ cầm đầu, vậy thì… Nếu tôi không nhầm thì câu chuyện Dĩnh Hân kể sau đó, một lần nữa, lật đổ tất cả mọi suy đoán của chúng tôi.
Dĩnh Hân vốn là con riêng của ông Dương Thái. Mẹ cô mất năm cô chỉ mới hai tuổi, cho nên cô đã sống bốn năm trong cô nhi viện trước khi được ông Dương Thái đón về nhà. Trong thời gian lưu lạc ở cô nhi viện, cô đã gặp Chí Bân và một người bạn khác tên là Lạc Bân. Đến năm sáu tuổi, khi cô trở lại nhà họ Dương, bọn họ cũng bị mất liên lạc từ đó.
Cho đến sau khi Dĩnh Ngôn đi du học, Hân đột nhiên gặp lại Chí Bân thông qua sự giới thiệu của một người bạn. Vì lâu ngày gặp lại, cô hoàn toàn không biết hình dáng hai người bạn kia lúc trưởng thành như thế nào. Chí Bân nói anh ta chính là Lạc Bân. Một phần do mối quan hệ lúc còn nhỏ, phần khác vì thấy hai người họ thường xuyên đi chung, chẳng bao lâu sau đó, cả nhà họ Dương cũng nghĩ Chí Bân chính là bạn trai của Hân. Rồi Hân thi đỗ đại học, trong bữa tiệc mừng công cùng bạn bè đó, Chí Bân đã chở cô ra ngoại thành, hứa hẹn một món quà đặc biệt. Hân chỉ không ngờ, món quà đó chính là: cậu ta bán đứng cô.
Bọn bắt cóc muốn Hân giao ra con chip gì đó. Nhưng dĩ nhiên, Hân không ngốc đến mức nghĩ bọn họ sẽ tha mạng cho mình. Chuyện sau đó thì mọi người đều đã biết. Hân bị mất trí, cô hoàn toàn không nhớ đến chuyện bị bắt cóc, nên chuyện con chip cũng dần dần rơi vào quên lãng.
Trong suốt thời gian Hân kể chuyện, sắc mặt Khải Nam hết xanh rồi lại trắng, trong khi đó Đường Phi có vẻ bình tĩnh hơn. Cậu ta cau mày, bất giác hỏi: “Em đã gặp tên cầm đầu bắt cóc rồi sao?”.
“Cầm đầu thì không hẳn…”. Hân đáp lấp lửng. “Nhưng ít ra trong số những người em từng gặp. Anh ta chắc chắn là người có địa vị cao nhất”.
“Vậy… người đó là…”.
“Chắc các anh không biết tên thật của Hi Văn nhỉ?”. Hân cắt lời, vẻ mặt như thể cô đã chuẩn bị rất kĩ cho câu trả lời. “Hi Văn chỉ là tên anh ta sau khi rời khỏi cô nhi viện. Trước đó, anh ta tên thật là Lạc Bân, con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn điện tử Lạc Phong. Năm đó, nhà họ xảy ra bi kịch, cha anh ta tự vẫn, công ty phá sản, sau đó mẹ cũng bị tai nạn qua đời. Anh ta còn có một người chú, tên là Lạc Quân. Người này hai mươi năm trước từng là một ông trùm xã hội đen. Nhưng sau đó bỗng nhiên biến mất. Vài năm gần đây, có người xác nhận đã nghe được tung tích của ông ấy. Ông ấy đã trở về thành phố H.”.
Quá nhiều tin tức khiến tôi suýt chút nữa thì… không tiêu hóa kịp, nhưng Phi lại ngốn ngấu không bỏ sót chút nào. Cậu ta trầm mặc một lúc, có vẻ không tin: “Làm sao em biết được những chuyện này?”.
Những chuyện mà ngay cả chúng tôi còn không biết, tại sao Hân lại biết?
Đáp lại, cô chỉ cười nhạt.
“Có những chuyện một người mất trí điều tra thì dễ hơn nhiều. Em không liên lạc được với ba, nhưng chú Tần, quản gia nhà bọn em là người thân tín nhất của ba. Em nhờ chú ấy tra xét. Vì không muốn bứt dây động rừng nên mới phải tiếp tục giả vờ. Về chuyện này, em cũng rất xin lỗi anh Phi”. Dĩnh Hân quay sang nhìn Phi, hạ giọng: “Lúc đó, em không thể đứng ra tiết lộ mọi việc nên đành để anh đi. Về phần Dĩnh Ngôn, giữa chúng em vốn có khúc mắc, nếu nói thẳng ra chị ấy sẽ không tin. Trong tình hình này, Dĩnh Ngôn biết càng ít thì càng đỡ đau khổ. Em vốn định để anh Nam đưa chị ấy về. Có Khải Nam bên cạnh em cũng an tâm hơn. Chỉ cần đưa được Dĩnh Ngôn về nhà là xem như chị ấy an toàn rồi. Huống chi còn có chú Tần ở đó, Hi Văn có làm gì cũng không hại chị ấy được”.
“Nhưng như vậy, em ở lại một mình với Chí Bân sẽ gặp nguy hiểm. Em không sợ sao?”.
“Chí Bân từ đầu tới cuối không muốn giết em. Mục đích của anh ấy chỉ là con chip mà thôi”.
Dĩnh Hân nói mà vẫn giữ nét mặt thản nhiên như trước, việc này khiến tôi có đôi c