Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/679 lượt.

tôi, sau đó lại bí mật đưa tôi rời khỏi thị trấn, đến một vùng quê ít người lui tới để ở chữa trị vết thương. Anh nói, ở nơi này hầu như không có ai chú ý đến chúng tôi. Về phần Khả Vi, Hi Văn tự sẽ có cách đối phó với cô ấy.
Tôi không hỏi Chí Bân tại sao Hi Văn phải đối phó Khả Vi, cũng chẳng hỏi cậu ta dùng cách gì, tôi chỉ đơn giản là mệt mỏi, không muốn xen vào chuyện của thế giới này nữa.
Có lẽ, tôi vẫn bình bình an an sống những ngày như thế, đợi cho vết sẹo lành lại, tìm một công việc đơn giản nào đó mà sống, nếu không xảy ra chuyện của Dĩnh Ngôn. Cho tới lúc đó, tôi mới nhận ra mình vô tâm đến mức nào, tôi thậm chí đã quên béng đi mất mình còn có một người chị ở thành phố H.
Chiều hôm đó, Chí Bân đến chào từ biệt tôi ít ngày. Cậu ấy nói sẽ cố gắng trở về sớm, song tôi hiểu rất rõ, nhiệm vụ cậu ấy phải làm chính là làm tổn thương những người thân duy nhất của tôi trên đời này. Tôi tiễn cậu ấy ra cửa, đến khi xác định đã không còn ai theo dõi mới mở máy điện thoại, thực hiện một cuộc điện tín gấp cho Thiên Luân.
Đừng hỏi tại sao tôi lại đặt niềm tin vào Thiên Luân. Ngay cả trong thời khắc tuyệt vọng nhất, tôi cũng chưa bao giờ mất lòng tin với thế giới này. Hơn nữa, tôi còn tự tin rằng mình đã quyết định đúng.
Mất vài ngày sau đó, Thiên Luân mới có thể đến gặp tôi, trông anh ấy có vẻ mệt mỏi, nhưng vừa nhìn thấy vết sẹo trên mặt tôi, anh đã vội vã ôm tôi vào lòng. Anh siết chặt tôi đến nỗi đau không thở nổi, lúc lấy lại tinh thần để hớp không khí, tôi mơ hồ nghe anh nói gì đó như: “Không sao, còn sống là tốt rồi”.
Tôi cười cười nhìn anh ấy, bỗng nhiên lại nhớ đến những tháng ngày vui vẻ trước đây. Sống mũi cay cay, tôi nói với anh ấy: “Thiên Luân, cũng may mà còn có anh”.






MANG TÔI ĐI
Sau khi tất cả kết thúc, đến lượt anh đợi em đến mang anh đi có được không?
---oo0oo---
HI VĂN
Lúc Đường Phi theo chân lão quản gia đến nơi Dĩnh Ngôn bị giam giữ, suýt chút anh đã há hốc vì kinh ngạc.
“Cô ta? Anh hỏi ai? Khả Vi hay Dĩnh Hân?”.
“Cậu đùa quái gì thế? Dĩ nhiên là Dĩnh Hân”. Tôi hơi mất kiên nhẫn. Thằng nhóc này lúc nào cũng khiến tôi dễ dàng nổi điên như thế. “Tôi bảo cậu theo dõi cô ấy mà. Cô ấy đâu?”.
Chí Bân nhìn thấy vẻ hằn học của tôi, cũng không vội đáp lời. Tôi đến đảo đã vài ngày, vốn còn nghĩ rằng Chí Bân giam Dĩnh Hân ở nơi nào đó, vụ tai nạn kia chẳng qua chỉ là đòn tung hỏa mù của cậu ta mà thôi. Còn vì lí do gì Chí Bân làm vậy ư? Tôi không đoán ra được, với năng lực của cậu ta, chỉ cần cậu ta muốn, chuyện Dĩnh Hân xảy ra bất trắc là hoàn toàn không thể. Thế mà tất cả các lực lượng truy lùng trong mấy ngày mà vẫn không có kết quả. Thâm tâm tôi bắt đầu dấy lên một nỗi hoài nghi mơ hồ, nhưng lại không dám thừa nhận. Tôi bỏ hết công việc để tìm kiếm Chí Bân, rốt cuộc cũng lôi được cậu ta trở về, thì đáp lại là thái độ như thế này sao?
“Chết rồi”. Chí Bân nhìn thẳng vào mắt tôi, nói đơn giản.
“Chết? Là vụ tai nạn đó sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.
“Không không, vụ tai nạn đó chỉ có mình Khải Nam rơi xuống núi thôi, tới giờ cả chúng ta lẫn cảnh sát đều chưa tìm được xác cậu ta. Còn Hân, cô ta chết nửa ngày sau đó. Là Khả Vi giết”.
“Vi Vi?”
“Đừng gọi thân mật như vậy, làm tôi nổi da gà đó”. Chí Bân khinh miệt tiếp: “Cậu thích thì đi tìm cô ta mà hỏi xem cô ta đã làm gì với Dĩnh Hân. Nếu cô ta biết khôn thì cũng nhanh chân chạy trốn rồi. Còn nếu không thì có thể đến phòng xét xử của tổ chức để lấy băng ghi hình. Tôi nghĩ trong đó có lưu lại hết”.
Mất một lúc, tôi mới hiểu Chí Bân hoàn toàn không nói đùa. Thái độ này của cậu ấy dường như cũng chẳng muốn nói rõ ràng với tôi. Vì thế tôi xoay người, lập tức bảo bọn cảnh vệ đem băng ghi hình trong phòng xét xử đến.
Phòng xét xử, chỉ nghĩ đến cái tên này thôi cũng đủ khiến tôi đổ mồ hôi lạnh. Gọi là xét xử, song thực chất đó chính là phòng tra tấn những thành viên phản nghịch của tổ chức. Trong phòng đó có đầy đủ hình cụ, nào là sắt nung nóng, bàn kẹp, roi quất. Sau khi tôi rời khỏi trại tập huấn thì không quay lại đây nữa, nhưng nơi này chính là cơn ác mộng suốt thuở thiếu niên của tôi.
Chẳng mấy chốc, cảnh vệ đã cầm đĩa đến. Tôi cho đĩa vào máy, bên cạnh đó Chí Bân cũng chẳng thèm nói tiếng nào, ánh mắt cậu ta ánh lên thần sắc phức tạp.
Thế rồi, tôi hiểu tại sao cậu ta lại có thái độ chống đối đến thế.
Cảnh tượng thấm đỏ trong màn hình bất giác khiến tay tôi nắm chặt lại. Bao nhiêu năm, tôi những tưởng không có điều gì có thể khiến mình thật sực tức giận như vậy, nhưng lúc nhìn thấy từng dòng máu đỏ ứa ra từ cơ thể người con gái đó, sống lưng tôi không thể ngừng run rẩy.
Vi Vi, cô ta dám dùng hình phạt lăng trì.
Tôi quay lại đối diện Chí Bân, không tự phát hiện ra giọng mình lạc đi: “Cô ấy còn sống, đúng không? Cậu đã cứu cô ấy…”.
“Mất máu nhiều như vậy, nhát chí mạng đâm vào tim, huống chi Khả Vi còn là sát thủ được đào tạo chuyên nghiệp, chỉ một nhát dao của cô ấy thôi, cậu nghĩ còn có cơ hội sống sao?”.