Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/677 lượt.

tôi. Tôi hơi sững lại, qua mùi hương lavender nhạt trên tóc, cũng chẳng mấy khó khăn khi nhận ra Vi Vi. Tôi nắm lấy tay cô ta, giằng ra.
“Vi Vi, đừng đùa nữa!”.
“Anh Lạc Bân, mấy tháng rồi không gặp, chẳng lẽ anh không nhớ em chút nào?”.
Tôi cau mày, khó chịu gằng giọng: “Gọi tôi là Hi Văn”.
“Trước giờ đều gọi như vậy, sao lại phải thay đổi?”. Vi Vi chặn trước mặt tôi, cười cười tiếp: “Thôi không đùa nữa. Lần này em lập công lớn cho anh, chẳng lẽ anh không có gì thưởng cho em sao?”.
“Công? Cô không an phận ngồi yên một chỗ, còn chạy đến đây làm vỡ kế hoạch của tôi và Chí Bân, chuyện đó tôi vẫn chưa tính”.
Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của tôi, Vi Vi lúc này mới hơi hòa hoãn lại, cô ta ngã người nằm trên giường, nửa đùa nửa thật nói: “Không phải nhờ em, làm sao Khải Nam trúng kế dễ dàng thế. Em đặt bom trong xe anh ta, để anh ta không thể đến thành phố H. làm phiền anh được. Hơn nữa còn là đặt ngay dưới bàn đạp xe. Chỉ cần anh ta đạp thắng thì sẽ nổ ngay lập tức, anh ta không đạp, thì sớm muộn gì cũng lao xuống vực mà nổ. Anh thấy kế hoạch này của em thế nào?”.
“Khải Nam từng là bạn trai cô. Giết anh ta như vậy cô không thấy đau lòng tí nào sao?”. Tôi khoanh tay hỏi. Thắc mắc này là thật lòng.
“Thật ra em cũng không nỡ…”. Vi Vi cười nhạt. “Dù sao Nam cũng từng rất tốt với em. Nhưng anh ta không yêu em nữa, em cũng không có lí do gì mà buông tay. Nhiệm vụ vẫn là ưu tiên hàng đầu. Huống chi, mục đích năm đó em tiếp cận anh ta không phải vì anh sao?”.
“Tôi bảo cô giết Dĩnh Hân sao? Hơn nữa, chỉ có mình cô ta biết con chip đó nằm ở đâu. Cô làm vậy không phải là giúp tôi, mà là phá hủy kế hoạch”.
Vi Vi đang nằm ngả ngớn trên giường bỗng nhiên bật dậy, nở nụ cười khó hiểu: “Nếu như em nói, em biết con chip đó ở đâu thì thế nào?”.
“Cô biết?”.
“Lúc em đưa cô ta về đây, tâm trí cô ta rất hỗn loạn. Anh cũng từng học thôi miên, nên biết lúc tâm trí con người hoảng loạn là điều kiện thuận lợi nhất để tiến hành thôi miên mà. Vì thế, bây giờ người duy nhất biết nơi cất giấu con chip đó chỉ có một mình em mà thôi”.
Tin tức này khiến tôi có chút bất ngờ. Có điều, Vi Vi là sát thủ được đào tạo chuyên nghiệp, không có gì có thể làm khó cô ta. Nghĩ kĩ lại, nếu Dĩnh Hân bị điều khiển mà nói với cô ta thì cũng không phải là điều gì đáng ngạc nhiên.
“Cô muốn thế nào mới nói ra?”. Tôi khoanh tay ra điều kiện.
Vi Vi bước đến gần tôi hơn, cánh tay cô ta men theo lồng ngực, chạm vào quả tim đang phập phồng của tôi. Tay tôi cố không nắm chặt, tránh chạm phải người phụ nữ này.
“Anh biết là chỉ cần anh muốn, dù là chuyện gì em cũng sẽ không giấu anh mà”. Giọng cô ta nhỏ nhẹ thổi vào tai tôi, men theo đó là cánh tay không yên phận động chạm vào làn da sau lớp áo T-shirt.
Tôi cố nén cảm giác chán ghét trong lòng, bế xốc cô ta quẳng lên giường, nhân lúc cô ta chưa kịp ngồi dậy đã lấy thân đè xuống. Tôi dùng mọi cách thức có thể trêu chọc Vi Vi, để cô ta nức nở dưới thân mình, nhưng đến lúc cô ta gần như khóc lóc van xin, tôi vẫn không để cô được thỏa mãn, chỉ tiếp tục lạnh giọng tra khảo.
“Con chip đó nằm ở đâu?”.
Vi Vi cuối cùng cũng không chịu đựng nổi nữa, vừa khóc vừa nói ngắt quãng: “Em… em không biết…”.
“Dĩnh Hân không phải nói với cô rồi sao?”. Tôi gằn giọng, đôi bàn tay vẫn không yên phận, tiếp tục không để cô ta được thoải mái.
“Cô ấy… cô ấy không nói rõ ràng. Em không hiểu… Chỉ nói là món đồ ấy, hai mươi năm trước đã đưa anh rồi”.
Cơ thể tôi bất chợt chấn động, động tác cũng ngừng hẳn.
Vi Vi dường như cũng nhận ra sự khác lạ đó. Cô ta lấy lại giọng tỉnh táo nói: “Hi Văn, có phải lúc còn nhỏ, cô ta đã đưa cho anh thứ gì không? Không phải vật đó là lúc mười tám tuổi cô ta mới được nhận sao?”.
Tôi ngồi dậy, không biết làm thế nào để trả lời cô ta. Bởi vì… ngay bản thân tôi cũng không hiểu.
Ánh mắt của người đối diện khiến tôi chợt nhớ đến ý định của mình, nhẹ nhàng cúi mình xuống người cô ta, nhân lúc cô ta không cẩn thận nhất mà nắm lấy ống thuốc ở gần bên giường, tiêm thẳng vào tĩnh mạch cô ta.
Giữa cơn khoái cảm, Vi Vi chỉ có thể ngây ngốc nhìn tôi. Tôi loạng choạng đứng dậy, nhìn cô ta đã mất đi sức lực, sau đó thản nhiên đi về phía cuối phòng, rút ra con dao bấm.
Vi Vi vẫn trợn tròn mắt như muốn hỏi tại sao, những tiếng ú ớ cứ vang lên từ trong cổ họng. Tôi đặt con dao bén nhọn lướt qua mặt cô ta, nhẹ nhàng nói: “Vi Vi, cô là em gái của đội trưởng. Tôi luôn tự nói với lòng, chỉ cần cô không làm ra điều gì quá đáng, tôi đều có thể tha thứ cho cô. Cô giết người cũng được, phóng hỏa cướp ngân hàng, tôi đều có thể bảo vệ cô, dung túng cô. Chỉ là… cô không nên đụng đến Dĩnh Hân”.
Vẻ đờ đẫn của Vi Vi dần được thay thế bằng nụ cười nhạt.
“Hi Văn, rốt cuộc bao nhiêu năm qua, em làm nhiều thứ vì anh như vậy, vẫn không thể sánh bằng cô ta sao? Cô ta là kẻ thù của anh, chẳng lẽ anh đã quên?”.
“Tôi không quên. Cô ấy đúng thật là kẻ thù của tôi. Nhưng trên đời này, nếu có một người có quyền giết cô ấy, chỉ có thể là tôi chứ không ai khác”. Tôi đáp, kéo lưỡi


XtGem Forum catalog