Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341826

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.

ười đột nhiên xông ra từ chỗ ẩn nấp, vây đánh một người, nhóm người đó chụp bao tải lên đầu anh ta, Quách Trường An hét lên một tiếng rồi lao tới.
Khi không phải là cảnh sát thì anh lại có ý muốn làm cảnh sát, lúc còn nhỏ cùng Cẩm Tú và những đứa trẻ trong xóm đi chơi, những đứa trẻ đó bị bắt nạt, anh luôn là người đầu tiên cầm gạch xông lên. Trong con mắt anh, đàn ông con trai phải là anh hùng hảo hán, cứu kẻ sắp chết, cứu người bị thương, dám làm việc nghĩa. Sauk hi đã là cảnh sát, anh nâng cao những điều mình tâm huyết này thành đạo dức nghề nghiệp và phẩm cách của mình. Thế là “trừ bạo an dân”, đã trở thành phản xạ đối với anh. Gặp những sự việc như thế này, anh sẽ không bỏ qua.
Mấy tên đó quay đầu lại nhìn, thấy người đang xông tới cao lớn, chúng cũng có phần sợ hãi. Những kẻ có tật giật mình, làm việc xấu, trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Bởi thế, Quách Trường An đã có nửa phần thắng rồi, anh lại còn lôi chiếc còng tay ra để chúng biết được thân phận của mình, anh coi như đã có bảy phần thắng.
“Chẳng phải anh là người có nhà cửa, có nghề nghiệp đàng hoàng sao? Nửa đêm thế này không về nhà mà còn tìm người đánh nhau, vui đấy nhỉ? Nếu không phải gặp tôi thì cái mạng của anh chắc cũng mất rồi đấy, có biết không?” Quách Trường An bực tức răn dạy Kỷ Viễn.
Quách Trường An đã phạm phải ba sai lầm, Kỷ Viễn không phải không thể không răn dạy được mà phải xem là ai răn dạy anh ta, đây là lỗi thứ nhất. Kỷ Viễn không phải tìm người đánh nhau mà là người khác tìm anh để đánh, hoặc có thể là người khác tấn công anh, đây là lỗi thứ hai. Nói Kỷ Viễn mất mạng là sai lầm thứ ba. Nếu Quách Trường An không đến, thì chắc chắn Kỷ Viễn sẽ bị thiệt thòi nhưng cái mạng của Kỷ Viễn thì tạm thời chưa thể mất được. Xã hội này còn có luật pháp mà, chắc không đến nỗi chúng lấy mạng anh ngay giữa chốn đông người thế này.
Bởi thế, đứng trước viên cảnh sát đầy ngạo mạn như Quách Trường An, Kỷ Viễn chẳng thèm nhìn lấy một cái, chỉ đáp gọn lỏn: “Ôi dào, ý anh là anh đã cứu mạng của tôi đấy à? Anh có biết là vừa nãy anh đã làm lỡ việc đại sự của tôi không? Tôi cố ý thua chúng để biết được kẻ chủ mưu là ai. Anh đến đúng là “tốt quá”, gào thét, khoe khoang, để chúng chạy hết cả. Mà còn ở đây tốn hơi, thừa lời với tôi, anh chắc là hâm không nhẹ đâu!” nói rồi, Kỷ Viễn cũng chẳng đợi Quách Trường An phản ứng gì, bèn đứng dậy lảo đảo bước đi.
Cứu được mạng thì đã làm sao? Những thứ vốn không thuộc về ngươi thì cũng không bao giờ thuộc về nhà ngươi. Giao cho ai cũng được nhưng không được giao cho cảnh sát, đặc biệt là kẻ mới nhìn thấy Cẩm Tú mà mắt đã sáng lên thế này.
Quách Trường An thấy Kỷ Viễn đã không nhận ý tốt của anh lại cũng không cảm ơn, anh cũng hơi giận anh ta. Trái tim của người đàn ông luôn ngạo mạn như anh không giữ được cân bằng, càng nói, càng không dễ nghe.
“Đừng tự mạo xưng là trang hảo hán. Mấy tên đó rat ay đánh cậu, cậu hoàn toàn không có khả năng phản đòn, lại còn khoác lác nói điều tra kẻ chủ mưu cái gì nữa. Đừng nói là tôi xem thường cậu, lúc ấy trông đầu cậu chẳng khác gì trái bóng, bị chúng đá lại. Mà nói khoác cũng không bị đánh thuế đâu, cậu cứ nói đi.” Quách Trường An vẫn chưa hết tức, tiếp tục bồi thêm một câu: “Nếu cậu không phải chồng của Cẩm Tú, thì tôi cũng chẳng thèm dây tới việc của cậu làm gì, để người ta ném cậu vào trong nồi làm thịt hầm mới hay.”
Kỷ Viễn đã đi được mấy bước nhưng nghe thấy Quách Trường An nói mấy câu này, trong lòng anh cảm thấy không vui. “Tôi là chồng của Cẩm Tú thì liên quan quái gì tới anh? tôi nói cho anh biết nhé Quách Trường An, sau này ít nhắc tới tên vợ tôi thôi.”
Kỷ Viễn quay lại, đưa tay chỉ vào mũi Quách Trường An và nói: “Muốn làm thịt hầm đấy thì sao nào?”
Quách Trường An cười, cười vì Kỷ Viễn đã mượn từ “thịt hầm” của mình.
“Cẩm Tú là bạn học của tôi, nhắc tới cô ấy thì có làm sao? Đúng là cô ấy là vợ cậu nhưng cô ấy là bạn học của tôi trước, cậu cũng tính toán điều này sao? Chúng tôi học cùng nhau từ tiểu học lên cấp ba, học cùng cũng hơn mười năm, nếu tính cả thời gian học mẫu giáo thì còn lâu hơn nữa.” Quách Trường An nói một cách rất đắc ý.
“Dài cái đầu ngươi, ngày nào ngươi cũng đứng trên đường, đứng hai ba mươi năm rồi, cái đường này chắc đã là của ngươi đấy.” Cách ăn nói của Kỷ Viễn không hề thua bất cứ ai “Quá trình không quan trọng, kết quả mới quan trọng, kết quả Cẩm Tú đã là vợ tôi.”
Quách Trường An vẫn không phục, đặc biệt là vẫn đề liên quan tới Cẩm Tú. Đây là nỗi đau thầm kín của anh
“Không có quá trình thì lấy đâu ra kết quả?” Quách Trường An thong thả đáp. “Quá trình là trước đây Cẩm Tú đã là bạn gái của tôi, tuy cô ấy lấy anh thì có làm sao? Dù sao trước đây chúng tôi cũng đã từng là bạn.”
Đánh nhau, cũng chia làm mấy loại, đàn ông con trai mà đánh nhau, nếu động chân động tay thì rất nhanh. Hai ba phút là phân thắng bại, nhưng khi đấu khẩu thì cũng có nghĩa là đã chuyển sang giai đoạn khác, quá trình này sẽ chậm dần lại, chưa chắc đã phân định thắng thua. Điều cấm kị nhất của cãi nhau là vạch ra điểm