Tác giả: Lão Tam
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
yếu.
Câu nói “Cẩm Tú đã là bạn gái của tôi.” Coi như đã chỉ ra điểm yếu của Kỷ Viễn. Kỷ Viễn đã bị chọc tức tới mức sôi người lên. Hai người đã tiến lại rất gần nhau, khi đã tiến lại gần nhau tới mức khoảng cách giữa họ đủ cho một cú đấm. Giải quyết bằng cú đấm nhanh hơn là giải quyết bằng lời nói, và càng có khả năng trút được sự tức giận và oán hận trong lòng một cách hiệu quả, thế là họ vung tay lên đánh nhau.
Kỷ Viễn vẫn chưa tới mức mất hết lý trí. “Chỉ dựa vào một câu đã từng là bạn gái của anh mà Cẩm Tú là bạn gái của anh chắc?” Kỷ Viễn tức giận nói với Quách Trường An. “Nếu có bản lĩnh thì lấy chứng cứ ra đi”
Kỷ Viễn cũng không biết đòi chứng cứ gì từ Quách Trường An. Đương nhiên Trường An cũng không có chứng cứ mà đến Kỷ Viễn cũng không hiểu là nó là cái gì. Nhưng điều cấm kị nhất của cãi nhau và đánh nhau là rút lui. Họ đang ở cái tuổi tràn trề sức sống, chưa nói gì để thể hiện tính yêng hùng. Nếu không thể khuất phục bằng cú đấm thì cũng phải cãi bằng được.
Trường An nghe vậy bèn đáp: “Cần chứng cứ à, có chứng cứ đấy. Không phải sau lưng Cẩm Tú có một cái bớt sao?” Kỷ Viễn khựng lại, suýt chút nữa là giơ cú đấm vào mặt Quách trường An
Đúng là sau lưng Cẩm Tú có một vết bớt. Lưng là thứ mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy được, Quách Trường An đã biết được điều này thì xem ra những điều anh ta nói có phần đúng sự thực. Kỷ Viễn cảm thấy thất vọng.
Cẩm Tú trước đây chắc chắn đã có một vài người bạn trai, xem ra Quách Trường An là một trong số đó. Nhưng Kỷ Viễn không biết rằng Quách Trường An biết điều này là bởi vì khi nhỏ anh là hàng xóm của Cẩm Tú, đã từng leo lên tường rào nhìn trộm Cẩm Tú tắm, đằng sau lưng Cẩm Tú thì anh đã nhìn thấy vài lần. Đương nhiên cái bớt ấu quá quen thuộc với anh, bởi thế trong lúc bí, Quách Trường An đã nói ra điều đó để cứu lấy thể diện của mình.
Nói xong, Quách Trường An cũng cảm thấy hối hận, không phải Trường An lo Kỷ Viễn sẽ trừng mắt, giương đao với anh, làm như thế thì còn tốt chán. Kỷ Viễn cầm đao hành hung cảnh sát, tội ấy nhẹ cũng tám đến mười năm, như thế Cẩm Tú sẽ không đợi Kỷ Viễn nữa, sau khi Cẩm Tú li hôn với Kỷ Viễn thì Trường An cũng sẽ có cơ hội gần gũi với Cẩm Tú.
Nhưng Quách Trường An hối hận vì anh đã nói ra những điều không nên nói. Cẩm Tú là cô gái mà anh thích, trong lúc cãi nhau vì giữ thể diện mà nói ra những điều bí mật như thế, anh có cảm giác không tôn trọng chính bản thân mình. Chính vì thế anh chẳng nói gì thêm nữa, đợi Kỷ Viễn phản bác thì anh sẽ ngậm miệng không đáp để nhận thua. Nhưng Kỷ Viễn không nói gì, rồi đột nhiên quay đầu bước đi.
Điều này đi xa so với dự tính của Trường An. Anh thậm chí còn cho rằng với tính khí của Kỷ Viễn, chắc chắn hắn sẽ đánh anh một trận, nhưng Kỷ Viễn lại không nói gì mà lặng lẽ bỏ đi. Trong lòng Trường An cảm thấy bất an. Anh lo câu nói này của anh sẽ gây phiền phức cho Cẩm Tú.
Mang tới phiền phức gì ư? Anh cũng chẳng dám nghĩ đến, anh nghĩ mình đã làm một việc có lỗi với Cẩm Tú.
2
Mấy chiều nay Tô Gia Văn đều hẹn cẩm Tú ra ngoài. Hai người họ ngồi ở quán trà cả một buổi chiều.
Quán trà ấy là quán của bạn Tô Gia Văn. Bên cạnh chỗ họ ngồi, mấy người đang chơi mạt chược. Họ chơi mạt chược mà rất im lặng, tấm thảm dày trải trên bàn, bốn người đàn ông đều không nói gì, đây là ván mạt chược đầu tiên yên tĩnh nhất mà Cẩm Tú từng trông thấy.
“Đó là vì họ cược quá nhiều, nếu nói chuyện sẽ phân tâm.” Tô Gia Văn nói. Cô vừa nói vừa đưa tay lấy mấy trái hạnh đào trên chiếc xe để hoa quả khô mà người phục vụ đẩy tới. Ngón tay thon dài bóp mạnh trái hạnh đào, trái hạnh đào trên tay Tô Gia Văn nứt một đường nhỏ. Cô lấy nhân hạnh đào đặt lên đĩa rồi đẩy về phía cẩm Tú, nhẹ nhàng nói: “Nếu mỗi ngày ăn mấy trái hạnh đào này sẽ rất tốt cho não. Công việc làm hao tổn nhiều tâm trí.”
Cẩm Tú nhận thấy Tô Gia Văn rất quen thuộc với nơi này. Chắc cô ấy thường xuyên tới đây. Cuộc nói chuyện nhanh chóng chuyển sang chủ đề của Tô Gia Văn.
“Bà ấy bắt con trai phải bỏ em.” Tô Gia Văn nở nụ cười khổ sở, cô ta lắc lắc đầu.
Cẩm Tú cảm giác chuyên mục tâm tình cô đang phụ trách không hề giúp được gì cho Tô Gia Văn mà ngược lại còn mang tới cho cô nhiều phiền phức.
Người đàn bà ấy sau đó cũng tới tòa soạn mấy lần, lần nào cũng tìm Lý Cẩm Tú. Những người trong ban biên tập đều đã quen mặt bà ấy. Bởi thế lần nào bà ấy tới, mọi người đều nói với bà ấy rằng Cẩm Tú đi công tác.
“Khi nào thì cô ấy về?” Bà ấy cho rằng họ đang hợp sức để lừa bà.
“Một tuần.”
“Mười ngày.”
“Chắc phải đợi tầm nửa tháng”
Mọi người trong ban biên tập mỗi người nói một kiểu nên bà ta càng không tin, bởi thế ngày nào bà ta cũng tới tòa soạn. Cũng may bà không biết mặt Cẩm Tú, nếu không Cẩm Tú chẳng thể tới chỗ làm. Bà ta liên tiếp tới trong ba hôm rồi dọa tự sát nên chủ biên đành phải xuất hiện và khuyên bà ta về.
“Bà ấy lại dùng chiêu tự sát để hù dọa mọi người đúng không ạ?” Tô Gia Văn nhấp một ngụm trà rồi nói, “Thực tế thì cũng không phải dọa mọi người, trước đây bà ấy đã từng tự sát hai lầ