The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

ắng nghe, chờ đợi tiếng nổ long trời lở đất. Tiếng sấm, tiếng mưa như thế này thì tiếng nổ chắc không vang xa được. Nhưng đột nhiên Kỷ Viễn nghe thấy một âm thanh kì lạ, âm thanh ấy vang ra từ khoảng sân đang chìm trong bóng đêm trước mặt, đó là tiếng trẻ con khóc.
“Sao trong đó lại có người, chẳng phải là không có ai ở trong đó sao?” Kỷ Viễn kinh ngạc hỏi.
Tất cả mọi người đều cảm thấy bất ngờ đến sững sờ. Lúc này nếu có ai còn ở trong đó thì chắc chắn không còn hi vọng sống sót.
Chính trong giây phút mà mọi người đều hoảng hốt lo sợ ấy. Kỷ Viễn đột ngột lao vào khoảng sân đang bị màn mưa bao vây phía trước mặt.






Biến Cố
1
Khi Tả Thi Giao đi ra từ bệnh viện, cô không về nhà, và cũng không trở về công ty mà đi thẳng tới công ty của lão Hắc. Cô không để cho nhân viên tiếp tân thông báo cho lão Hắc biết, trước khi đến cô cũng không gọi điện. Một mình cô lặng lẽ đi vào văn phòng của lão Hắc
Khi cô bước vào, lão Hắc đang ngồi ở bàn làm việc, uống cà phê. Bên cạnh là một tờ báo, trên bàn làm việc có máy tính, sổ ghi chép và một khung ảnh nhỏ, trong ảnh là hình của lão Hắc và Tả Thi Giao đang tay trong tay cười với nhau rất tình tứ. Trong phòng còn có Tống Đoạt. Lúc này tống Đoạt không ngồi mà đứng hút thuốc cạnh sofa, tay cầm một chiếc bút chì, đứng quay mặt vào tấm bản đồ thế giới treo trên tường. Tống Đoạt đang đưa chiếc bút chì trên tấm bản đồ để tìm kiếm, vừa tìm vừa nói với lão Hắc: “Anh đã đi Maldives bao giờ chưa? Nghe nói đấy là một nơi rất lí tưởng để hưởng tuần trăng mật đấy.”
Sau khi Tả thi Giao bước vào phòng, cả lão Hắc và Tống Đoạt đều dừng lại, cùng hướng mắt về phía Tả Thi Giao. Lão Hắc đứng dậy cười niềm nở: “Sao em lại tới đây? Thị sát công việc của chồng mình đấy à?” Tống Đoạt thì quay người lại rồi chỉ vào một nơi nào đó trên tấm bản đồ thế giới, vừa chỉ vừa nói: “Chị à, chị có biết Maldives không, những đôi mới lấy nhau đều tới Maldives để hưởng tuần trăng mật. Anh trai em đã đưa chị đi Maldives chưa? Nếu chưa đi thì chị phải bảo anh ấy đưa đi nhé, để xem anh ấy yêu chị tới mức nào.”
“Sao thế này?” Lão Hắc kinh ngạc. “Em có đau không, em đã tới bệnh viện chưa?” Lão Hắc lo lắng hỏi một tràng dài
Theo tính cách của Tả Thi Giao, tuy lúc nào cô cũng không chịu nhận thua về mình, lúc nào cô cũng muốn hơn người khác, nhưng từ trước tới giờ cô chưa từng động chân động tay, hay cãi nhau với ai. Chắc chắn những vết thương này của Tả Thi Giao là do bị đánh, có chuyện gì lớn tới mức mà đàn bà con gái phải động chân động tay vậy.
“Anh đừng lo lắng, không có chuyện gì lớn lao cả.” Nhìn dáng vẻ lo lắng của lão Hắc, Tả Thi Giao cảm thấy vừa lòng. Cô nói tiếp: “Xe của đoàn du lịch bị cướp, bọn chúng đã đưa xe tới chỗ vắng vẻ rồi ra tay”
“Cái gì, xe của đoàn khách du lịch bị cướp cà?” Lão Hắc tròn mắt ngạc nhiên.
“Bọn cướp đã đóng giả làm khách du lịch, đi được nửa đường thì chúng rút dao ra, hành khách và em phải đưa hết tiền cho chúng, chúng nhìn thấy em xách túi LV, nên chúng giằng lấy, em không chịu buông tay nên chúng đánh…”
Lão Hắc tức giận nói: “Em có bị làm sao không đấy, túi xách đáng tiền hay là em đáng tiền, cứ đưa cho chúng, đừng nói là một cái túi xách, kể cả nhà cửa hay xe cộ, nếu chúng cần thì cũng đưa cho chúng, chỉ cần chúng đừng động chân động tay là được. Đao kiếm vô tình, lần này em may mắn trở về, nếu em có mệnh hệ gì thì anh…”
“Thì anh làm sao?” Tả Thi giao tỏ ra rất hứng thú muốn nghe câu nói tiếp theo của lão Hắc.
Lão Hắc thành thật: “Thì làm sao anh nói chuyện được với bố mẹ em, chúng ta mới lấy nhau được có mấy ngày, mà vợ anh lại gặp phải chuyện lớn như thế.” Lão hắc nhìn Tả Thi Giao với ánh mắt thương xót và tự trách mình, rồi tỏ ra không vui: “Em lại còn có tâm trí hỏi thế à, đúng là chẳng biết gì cả. Em bước vào đời bao lâu như thế mà không biết bọn cướp ấy là lũ dã man hung hãn, tất cả vì tiền, chỉ vì một chiếc túi mà suýt chút nữa đã làm hại em.”
Tả thi Giao bĩu môi, các ngón tay cô đan vào nhau, nước mắt cứ trực trào ra, ngân ngấn trên mi mắt. Cô đang cố kìm chế để không khóc. Trông thấy Tả Thi Giao như thế, lão Hắc rất thương vợ, nhưng không thể không trách móc, rồi lão Hắc nhẹ giọng: “Sau này em phải nhớ, gặp những tình huống như thế, nếu chúng muốn túi xách thì em đưa cho chúng, nếu chúng muốn gì thì cứ đưa cho chúng, thiếu thứ gì anh sẽ mua cho em.”
Đáp lại sự trách móc của lão Hắc, Tả Thi Giao lí nhí nói: “Đây là món quà đầu tiên anh tặng em, dù thế nào thì em cũng không đưa cho chúng, sau đó em tháo đồ trang sức ở đai áo đưa cho chúng, chúng mới cho qua.”
Lão Hắc khựng lại, anh đang bị kích động mạnh? Chiếc dây đai áo của Tả Thi Giao là vàng thật, đó là tài sản mà cô kiếm được bằng khoản tiền tiết kiệm mấy năm đi làm, còn đáng tiền hơn cả chiếc túi LV. Vợ anh đã vứt bỏ món tài sản lớn, chỉ để bảo vệ một món đồ nhỏ, chỉ vì đó là món quà đầu tiên mà anh đã tặng cho cô? Trên thế gian này lại còn có người như thế sao? Lão Hắc vội ôm Tả Thi Giao