Tác giả: Lão Tam
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
vào lòng, lau nước mắt cho cô, anh không nói gì, chỉ ôm thật chặt vợ mình vào lòng.
Tả Thi Giao vẫn chưa nói hết, “Về tới thành phố là em muốn tới chỗ anh ngay, em chỉ muốn gặp anh. Nhưng em đã không tới đây ngay, em tới bệnh viện.”
“Em hành động đúng đấy, em đã kiểm tra tổng thể cả chưa?” Lão Hắc buống Tả Thi Giao ra, rồi nhìn cô từ trên xuống dưới. Lão Hắc nhận thấy sắc mặt của Tả Thi Giao đã khá hơn, trong mắt của cô còn như đang ẩn giấu nụ cười. Lão Hắc tỏ ra không hiểu nhưng anh không hỏi mà đợi vợ mình lên tiếng. Ánh mắt đó đầy háo hức, như muốn nói điều gì đó.
“Em không kiểm tra tổng thể, mà chỉ kiểm tra một chỗ thôi.”
Tả Thi Giao cười hì hì và nói, vừa nói cô vừa đặt tay lên bụng mình rồi nhìn lão Hắc bằng ánh mắt đầy ẩn ý, cô như muốn nói với lão Hắc hãy đoán xem cô đã kiểm tra ở chỗ nào.
Đầu óc lão Hắc như mê muội cả đi.
Tả Thi Giao đoán chắc lão Hắc cũng không đoán ra được, cô muốn tự mình nói với chồng: “Anh sắp được làm cha rồi đấy.”
Người lão Hắc run lên.
Đã rất lâu rồi, anh chưa từng nghĩ tới việc sẽ kết hôn. Nhưng anh đã muốn có một đứa con từ lâu. Có phải là vì muốn có con mà lão Hắc mới kết hôn không? Cùng không phải vì điều đó, anh chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường của một người đàn ông bình thường. cuộc sống của một người đàn ông bình thường là có vợ, có con cái. Bây giờ lão hắc đã có vợ cả có con, trong lòng anh cảm thấy ấm áp, một cảm giác bình yên như thể anh đang có trong tay tất cả giang sơn, giàu có và thịnh vượng. Nhưng đồng thời lúc đó trái tim anh như trùng xuống, cuộc hôn nhân và cả đứa con của anh nữa cũng chỉ là thủ đoạn để che giấu sự bất bình thường của anh trong mắt người khác. Bí mật này thực sự là điều sẽ làm tổn thương vợ anh. Bởi thế anh càng phải sống thật hoàn mỹ, không để vợ biết sự thật này. Thậm chí dù là điều nhỏ nhất.
Anh ôm tả Thi Giao vào lòng thật chặt, rồi quyết định đưa Tả Thi Giao đi tắm, đi mua một dây đai áo mới, lần này anh sẽ không mua đai áo bằng vàng nữa mà sẽ mua loại bằng bạch kim, và mua thêm một chiếc túi LV loại mới nhất, sau đó tới quán Thiên Ngoại Phi Tiên để ăn một bữa linh đình. Để được ngồi trên chiếc bàn xoay ở tầng trên cùng của nhà hàng và nói với vợ rằng, anh yêu vợ biết nhường nào. Anh muốn Tả thi Giao hứa rằng từ nay về sau sẽ không được làm bất cứ điều gì ảnh hưởng tới bản thân, cho dù là trầy xước da một chút thôi cũng không được.
Tả thi Giao không chỉ là vợ anh mà còn là thần hộ mệnh của gia đình anh, là vị công thần giữ ngọn lửa ấm trong gia đình anh!
2
Tống Đoạt mang một ly trà sữa tới trước cửa phòng lão Hắc, vừa định bước vào, thì tiếng nói chuyện trong phòng vọng ra khiến Tống Đoạt do dự, Tống Đoạt nghĩ phải gõ cửa rồi mới bước vào. Dù gì người ta cũng là vợ chồng, hơn nữa trước mặt người ngoài, lão Hắc là cấp trên của Tống Đoạt. Khi bước vào phòng cấp trên, chắc chắn phải gõ cửa.
Khi Tống Đoạt định giơ tay lên để gõ cửa thì đột nhiên anh nghe thấy tiếng nói đầy vui mừng của lão Hắc: “Em có bầu rồi à, tốt quá, em đúng là thần hộ mệnh của gia đình chúng ta.”
Tống Đoạt đờ đẫn, chiếc cốc trên tay nghiêng sang mệt bên, trà sữa đổ cả ra ngoài, bắn lên tay anh ta, trà sữa nóng làm trái tim anh bỏng rát, Tống Đoạt cảm thấy trái tim mình như bị lửa thiêu. Tống Đoạt nhíu mày, lúc này anh ta chỉ muốn ném ngay cốc trà sữa qua cửa. Nhưng không thể làm như thế, lý trí trong anh ta đã chiến thắng những ý nghĩ ngốc nghếch trong đầu, anh ta quay người định bỏ đi nhưng dường như đôi chân bị dính chặt trên mặt đất không cử động nổi. Đôi tai anh ta như hướng vào căn phòng để lắng nghe từng tiếng động bên trong.
“Em thấy Tống Đoạt chẳng có cô bạn gái nào cả, em muốn giới thiệu một cô bạn cho cậu ấy!” Tiếng Tả thi Giao vang lên. “Có một lần trong đoàn khách du lịch mà em dẫn tham quan, có một vị khách nước ngoài đã nhắc tới Tống Đoạt. Anh đoán xem anh ta đã nói gì?”
Tống Đoạt không muốn rời khỏi vị trí lúc này. Không phải là anh muốn nghe xem người khác đánh giá về mình thế nào, mà thực sự anh muốn nghe Tả thi Giao, cô vợ yêu quý của lão Hắc đánh giá về anh như thế nào. Hơn nữa anh thấy trong giọng nói của Tả Thi Giao có chút gì đó rất kì quái như thể sắp tiết lộ ra bí mật động trời nào đó. Điều này khiến Tống Đoạt cảnh giác. Người phụ nữ này không phải là đã biết mối quan hệ giữa anh và lão Hắc rồi chứ? Nếu biết càng tốt, cô ta sẽ nhanh chóng rời xa lão Hắc, khi đó lão Hắc sẽ chỉ còn là của mình anh ta.
“Nói gì cơ?” Tiếng lão Hắc hỏi.
“Anh chàng đó nói Tống Đoạt là người đồng tính đấy.” Tả Thi Giao nói: “khi đó đoàn tham quan của em tới Hướng Hải, xe của Tống Đoạt vừa chạy qua, người đàn ông đó đã nhìn thấy, anh ta đã chỉ cho những người đi cùng nhìn Tống Đoạt, anh ta đã nói: đó không phải Tống Đoạt sao, anh chàng đồng tính.” Tả Thi Giao ngừng một lát rồi nói tiếp, “Nhưng em không cảm thấy cậu ta là một người đồng tính. Một người đẹp trai tuấn tú như Tống Đoạt không phải là nhiều, nhưng mà cậu ấy không có bạn gái, cũng không có cô gái nào gọi điện tìm cậu ấy, anh có thấy kì lạ không?”