Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.

hấy Kỷ Viễn chạy ra, Tiểu Ngư lại cảm thấy rất biết ơn người vừa rồi, người đó kéo cô lại, chứng tỏ rất quan tâm tới cô.
Tiểu ngư lao tới mở cửa cho Kỷ Viễn chạy ra ngoài. Cô đi ngay phía sau lưng Kỷ Viễn. Khi đó trong đầu Tiểu Ngư nghĩ nếu mình có phát nổ bây giờ thì ít nhất cô cũng đang đứng sau lưng Kỷ Viễn, có thể chắn được cho anh.
Còn Kỷ Viễn chỉ chú ý tới đứa bé trong tay mình, nhưng tới khi lao được về phía trước, Kỷ Viễn mới cảm thấy chột dạ, bởi lúc này Tiểu Ngư không đứng phía trước mà đang ở sau lưng anh.
Kỷ Viễn còn chưa kịp định thần thì Tiểu Ngư đã lao tới ôm chầm lấy anh khiến anh ngã sõng soài ra đất. Trong giây phút ấy Kỷ Viễn cảm thấy hồn phách mình bay tận lên mây, linh hồn anh đang quay đầu lại nhìn Tiểu Ngư, lo sợ Tiểu Ngư có mệnh hệ gì.
Mìn phát nổ, Tiểu ngư bị gạch bắn trúng lưng, cũng may là chỉ bị thương phần mềm. Kỷ Viễn vội vã đưa Tiểu Ngư tới bệnh viện. Bác sĩ nói vết thương của tiểu Ngư không ảnh hưởng tới tính mạng, lúc ấy anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng trái tim Kỷ Viễn như thắt lại, tiểu Ngư đối xử với anh tốt như vậy, làm sao anh có thể trả được món nợ ân tình này. Làm thế nào để nói với Tiểu Ngư, làm thế nào để Tiểu Ngư hiểu, mối ân tình cô dành cho anh, đời này kiếp này anh không biết lấy gì để báo đáp?






Âm Mưu
1
Hôm nay Tả thi Giao rủ Cẩm Tú đi ăn cơm.
Cẩm Tú đi xuống cầu thang đã nhìn thấy chiếc BMW của Thi Giao đỗ phía dưới, cô ấy đưa Cẩm Tú tới nhà hàng Tả Ngạn – chuyên món ăn Âu. Nhà hàng này đã có từ lâu, món ăn cũng không phải ngon lắm, nhưng khung cảnh ở đây lại rất trữ tình, thích hợp cho các đôi nam nữ đến đây hẹn hò, và cũng thích hợp cho những người có tiền đến chốn này để tiêu xài. Một phần sườn bò có giá đến chín mươi tám tệ. Cẩm Tú nhìn qua nhìn lại đĩa thức ăn, có một tí thế này làm sao mà đủ ăn, một miếng sườn bò chỉ to bằng bàn tay cô mà những chín mươi tám tệ sao? Chẳng biết có phải tiền mất giá hay là thịt bò tăng giá không biết?
Tả Thi Giao nổi hứng gọi thêm cả rượu vang, mì Ý, còn thêm cả món cánh gà nữa. Cả một bàn thức ăn với đủ màu sắc, món nào trông cũng hấp dẫn. Cẩm Tú hỏi: “Lão Hắc nhà cậu kiếm được món hời nào đấy à?”
“Có gì thì cậu cứ nói thẳng ra đi, tìm tớ có việc gì, cậu nói ra thì tớ mới yên tâm ăn uống chứ. Đừng có úp úp mở mở như thế, cậu nói trước đi rồi chúng ta ăn.” Cẩm Tú dường như đoán được Thi Giao định nói gì.
Tả Thi Giao nhẹ nhàng đặt thìa và dĩa trên tay xuống rồi đột nhiên nắm chặt tay Cẩm Tú, nhìn trái nhìn phải, lại còn đưa tay vuốt vuốt lên người Cẩm Tú khiến Cẩm Tú cảm thấy buồn cười, cô cười phá lên: “Cậu đừng nói là cậu thích tớ rồi đấy nhé. Tớ không bệnh hoạn thế chứ, tránh xa tớ ra đi.”
Trong mắt Thi Giao chợt toát lên vẻ ưu tư. Nhưng sự ưu tư đó cũng nhanh chóng mất đi, rồi cô lại cười tươi rạng rỡ với thái độ chân thành. Cô chỉ trừng mắt lên với vẻ trách móc nhìn Cẩm Tú và nói: “Chúng ta quen nhau từ bé tới giờ, là chị em tốt của nhau. Bây giờ tớ đã lấy được chồng giàu có, đương nhiên tớ cũng hy vọng cậu cũng tìm được một người giàu có. Thực sự, Cẩm Tú à, tớ muốn nói với cậu một điều bí mật. Trước đây, tớ lúc nào cũng cảm thấy đố kị với cậu, cái gì tớ cũng đem ra so sánh với cậu, nếu tớ có đi một đôi giày thấp hơn cậu một chút, thì tớ cũng đòi mẹ mua một đôi cao hơn cậu. Từ những điều nhỏ nhặt nhất lúc nào tớ cũng so sánh với cậu, tớ chỉ sợ bị bỏ rơi sau lưng cậu.”
Tả Thi Giao nói, giọng nói của cô có phần xúc động, cô nhấc ly rượu vang lên chạm vào ly rượu của Cẩm Tú, rồi nhấp một ngụm. Cẩm Tú đã uống hết ly rượu từ lâu, cô lại tự rót thêm một ly nữa.
“Hai ngày trước đây tớ đã suy nghĩ rất kỹ và hiểu ra rằng, việc gì tớ cũng muốn so sánh với cậu là bởi vì tớ tự ti, lúc nào tớ cũng nghĩ rằng tớ không bằng cậu. Và có lẽ cũng bởi vì từ trước tới giờ tớ luôn nghèo. Con người mà, khi nghèo sẽ lộ ra bản chất, hành động cũng không được phóng khoáng, nghèo thì suy nghĩ cũng trở nên hạn hẹp. Bây giờ có tiền rồi, suy nghĩ của tớ cũng không giống như trước nữa, bây giờ có mua quần áo tớ cũng tới các trung tâm mua sắm nữa, toàn là tới các cửa hàng đồ hiệu và cũng chẳng phải xem giá, cũng không phải nhẩm tính tiền nhà phải nộp cuối tháng. Đến mua băng vệ sinh trong siêu thị cũng không cần phải so sánh giá của mười mấy loại khác nhau. Cậu không biết được rằng những ngày tháng không phải tính toán đến chuyện tiền bạc hạnh phúc, thoải mái biết chừng nào. Nhưng chính trong lúc ấy tớ lại nhớ tới cậu.” Nói rồi Thi Giao lại chạm ly với Cẩm Tú và nhấp một ngụm rượu vang.
Cẩm Tú đã uống hết ly thứ hai.
“Tống Đoạt còn có nhiều tiền hơn cả lão Hắc, anh ta có biệt thự ở mấy thành phố liền. Lại còn trẻ hơn lão Hắc, và có một vẻ gì đó rất quý tộc. Chúng ta là chị em với nhau, của thơm của lạ không thể để lọt ra ngoài được. Hơn thế nữa, hắn ta có vẻ rất quan tâm tới cậu, lại còn hỏi thăm tớ về cậu mấy lần liền. Con người hắn cũng không tồi, cậu và hắn cứ tìm hiểu nhau thêm đi, nếu thành đôi, cậu lấy hắn, không phải là c