Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

ũng sẽ sống cuộc sống cơm no áo ấm sao, lúc nào thích mua gì là có thể quẹt thẻ là xong.” Cuối cùng Tả Thi Giao cũng nói vào vấn đề chính.
Nhưng Cẩm Tú chẳng có tâm trí nào để đi xem mắt, hay hẹn hò nữa. Từ hôm mưa gió đó cho tới nay, Kỷ Viễn vẫn chưa xuất hiện, chỉ gọi điện cho Cẩm Tú hai lần, mà nói năng cũng không có vẻ gì là nhớ nhung lắm, chỉ bảo bây giờ anh đang bận. Bận gì anh ta, chẳng qua là bận đi theo đứa con gái khác chứ còn gì? Cẩm Tú cũng ngang bướng không kém, chẳng thèm để ý tới Kỷ Viễn. Cô vẫn chưa nghĩ ra nên nói chuyện với Kỷ Viễn như thế nào. Đợi khi nào cô nghĩ ra sẽ đi tìm Kỷ Viễn, lúc ấy mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa.
Hôn nhân là chuyện của hai người, đặc biệt là cuộc hôn nhân giữa họ, buổi tối họ không ở bên nhau, nếu không có sự tin tưởng và thủy chung thì không còn là hôn nhân nữa. Nếu Kỷ Viễn không yêu cô, thì cũng nên tôn trọng cô, cũng không nên trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài. Nếu Kỷ Viễn có người khác, Cẩm Tú sẽ đưa ra lý do để ly hôn, để cô gái kia có được danh phận chính đáng.
Tuy Cẩm tú nghĩ thế nhưng trong lòng vẫn khó lấy lại bình tĩnh. Tuy nhiên, bây giờ cô không vội vàng như đêm hôm đó nữa. Cẩm Tú đang chờ đợi, chờ đợi tới khi nào thực sự bình tĩnh trở lại thì cô sẽ nói chuyện với Kỷ Viễn.
Cẩm Tú uống hết ly rượu thứ ba, rồi lẩm bẩm: “Rượu này từ thời đại vua chúa nào có phải không? Đúng là không tồi, ngon đấy chứ.” Nói rồi Cẩm Tú lại tiếp tục rót rượu. Thi Giao đưa chân đá Cẩm Tú một cái rồi nói: “Đây là nhà hàng món ăn Tây, cậu có thể ăn uống lịch sự hơn một chút được không? Rượu vang là để thưởng thức, có phải nước giải khát đâu mà cậu uống ừng ực thế?”
“Tiểu quỷ, cậu đúng là tiểu quỷ, tớ là kẻ uống rượu như uống nước lã, lấy người giàu có thì có tác dụng quái gì? Tớ còn chẳng phân biệt được cái nào là Champagne ngon, cũng không biết thưởng thức rượu vang, dân dã quen rồi, tớ không quen sống trong biệt thự, hai chân tớ lại thô kệch, nếu chỉ ngồi ô tô không chịu đi bộ, tớ đoán chắc chỉ ba ngày là tớ bị liệt ngay. Cậu xem một đứa con gái bình thường như tớ thì có chàng hoàng tử bạch mã nào thích nổi hay không, làm sao mà tớ phục vụ nổi những chàng hoàng tử ấy, thôi thì lòng tốt của cậu tớ đành ghi nhận vậy, lòng tốt mà trở thành nước tưới cho hồng và hành tây thì chắc là được mùa lắm.”
Tả Thi Giao tức đến mức chỉ muốn vung tay đấm ngay Cẩm Tú, “Sao cậu lại tỏ ra tức giận thế nhỉ!” Tả Thi Giao vẫn tỏ ra bướng bỉnh, “Muốn cậu lấy một người giàu có mà cứ như thể cẩm dao cướp của cậu cái gì ấy. Tớ làm việc tốt mà cậu còn nghĩ sai về tớ hay sao?” Thi Giao có một ưu điểm đó là cho dù Cẩm Tú có nói khó nghe thế nào, c ô đều có thể đáp lại được. Một khi Thi Giao đã có ý rồi thì những câu nói tiếp theo vẫn xoay quanh chủ đề mà cô đã nói từ đầu.
“Tống Đoạt không tồi đâu, dù có giới thiệu cho người khác thì người khác cũng không xứng với cậu ta đâu, uổng phí lắm.” Tả Thi Giao lại tiếp tục đưa đẩy cho Cẩm Tú. Dù sao thì còn lâu mới tối, Thi Giao phải hướng Cẩm Tú đi theo kế hoạch của cô.
Thực tế đúng là có một lần Tống Đoạt đã nhắc tới Cẩm Tú với Tả Thi Giao, nhưng những lời nói ấy không phải dễ nghe cho lắm
“Chị à, trong những người bạn của chị lại có người giống như cô ấy sao? Ngây thơ quá, thật thà quá, chẳng khác gì một cô gái nhà quê.” Tống Đoạt nói. Tuy câu nói của anh không hề có ác ý, nhưng Tả Thi Giao cảm thấy trong câu nói đó có quá nhiều ẩn ý chê bai, thậm chí lại còn lôi cả Tả Thi Giao vào nữa. Tả Thi Giao ăn nói sắc sảo đương nhiên sẽ không bỏ qua cho Tống Đoạt, cô cười tươi và nói: “Cậu không phải là đã thích cô bạn cùng quê với chị đấy chứ? Con người ai chả thế, thích ai rồi thì tìm mọi cách để chê bai nói xấu người ta. Cũng giống như đi mua lê ấy mà, rõ ràng là rất thích, rất muốn mua nhưng vẫn cứ nói là đồ không tốt để ép giá. Điều này chị cũng không trách cậu. Cậu nói đi, nếu cậu thích cô ấy, chị sẽ làm mối cho. Mặc dù Cẩm Tú là người hơi kiêu kì, nếu là người khác thì cô ấy chắc chắn sẽ không coi ra gì, nhưng những lời chị nói, cô ấy sẽ coi là một lời góp ý và sẽ suy nghĩ về nó.”
Thực tế Tả Thi Giao đã sớm cảm thấy sự bất thường trong mối quan hệ giữa Tống Đoạt và lão Hắc. Không phải là cô có bằng chứng chính xác nào, mà chính giác quan thứ sáu của cô đã khiến cô phải đề phòng.
Ánh mắt của Tống Đoạt nhìn lão Hắc không hề bình thường, giống như ánh mắt của một cô gái nhìn người đàn ông mà cô ta yêu. Nếu phân tích kĩ, thì thấy Tống Đoạt để lộ quá nhiều sơ hở, còn lão Hắc kể từ sau khi Tống Đoạt tới thành phố này, tuy lão Hắc vẫn đối xử tốt với Thi Giao nhưng thường không về nhà, toàn nói là phải làm thêm giờ, hay đi gặp khách hàng. Chỉ có quỷ mới tin những lời nói ấy. Một người phụ nữ thông minh như Tả Thi Giao, khi dẫn đoàn khách đi du lịch, cô gặp biết bao loại người, chỉ cần cô chú ý một chút thì có thể nhìn ra rất nhiều điểm đáng nghi ngờ trong cuộc hôn nhân với lão Hắc.
Cô gái lọ lem đã lấy được chàng hoàng tử. Đó là điều mà Tả Thi Giao vẫn luôn ao ước, khi cô thực sự lấy lão Hắc, cô cảm thấy cuộc đời này đẹp biết b