Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Lão Tam

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.

ay.”
Câu nói này của Cẩm Tú là cô nghe được lúc cô đi ăn cơm với khách hàng. Người ta nói trong giới xã hội đen, khi nhắc tới Tứ hổ là ai cũng thấy khiếp sợ, thế là Cẩm Tú đã mượn ngay câu nói đó. Nhưng cô không dám chắc là nó có tác dụng. trong lúc hai tên kia vẫn còn đang sững sờ khi nghe câu nói của Cẩm tú, thì Cẩm Tú ném thật mạnh túi thức ăn vào mặt tên đứng cách xa cô, rồi co chân đá một phát vào háng tên đứng gần cô bằng đôi giày mũi nhọn vừa mới xỏ chân một lần. Hai tên đó kêu rú lên
Trên tay Cẩm Tú đang cầm túi quả hạnh đào vừa mua. Cô vung mạnh túi hạnh đào đập mạnh vào mũi tên đứng gần. Chẳng phải nói khoác nhưng cú đập đó cũng đủ làm hắn gãy mũi. Đôi giày mũi nhọn của Cẩm Tú cũng lập công, tuy đi đôi giày này không thoải mái cho lắm, nhưng đúng là dùng để đá ai đó thì hữu hiệu thật, đặc biệt là đá bọn đàn ông. Hai tên cướp, một tên ôm lấy mũi, một tên ôm hang, cúi gập người kêu la thảm thiết.
Nhân lúc chúng không để ý tới mình, Cẩm Tú vội bỏ chạy. Cô dốc sức chạy thì chỉ cần hai, ba phút là thoát ra khỏi con hẻm nhỏ đó. Nhưng vừa mới ngẩng đầu thì đột nhiên cô nhìn thấy đầu hẻm có một người đang đứng, không phải là xui xẻo thế chứ, hai gã đáng ghét kia còn có đồng đảng cơ à?
“Lý Cẩm Tú, cô làm sao mà chạy như ma đuổi thế, có chuyện gì à?” Người phía trước cất tiếng gọi Cẩm Tú. Cẩm Tú thở hổn hển, nheo mắt nhìn, thì ra là Tống Đoạt – người an hem của lão Hắc. “Hai tên đó muốn cướp của tôi.” Cẩm Tú quay đầu chỉ về phía hai tên cướp đang chạy về phía cô, trên tay chúng lúc này còn cầm theo hung khí sáng loáng.
“Đừng sợ, có tôi đây, mấy tên này không đủ để tôi luyện tay đâu.” Tống Đoạt khom người rồi lao về phía trước.
Kết quả là Cẩm Tú còn chưa kịp được tận mắt chứng kiến võ công của Tống Đoạt cao cường thế nào thì hai tên kia đã nhận thấy Cẩm Tú có người giúp sức, chúng sợ hãi, đành vội vã rút lui, quay đầu bỏ chạy.
“Con người đúng là hèn nhát, nhu nhược thì sợ kẻ cứng rắng, cứng rắn thì sợ những kẻ ngang ngược, ngang ngược thì sợ kẻ liều lĩnh. Nhìn thấy tôi, tay không lao tới nên chúng sợ hãi, chúng cứ nghĩ tôi là Lý Tiểu Long tái thế, không để tôi có cơ hội ra tay thì chúng đã bỏ chạy mất, đúng là không có gì hấp dẫn cả.” Tống Đoạt nói.
Tống Đoạt quay đầu nhìn Cẩm Tú một lúc rồi lên tiếng: “Đúng là khỏi phải nói, rất tuyệt! bị bắt nạt mà không chịu khuất phục!”
Cẩm Tú nhìn về phía hai tên cướp đang bỏ chạy, lại nghe những điều Tống Đoạt nói, cô cảm thấy rất sung sướng, chỉ tiếc chỗ đồ ăn đó, Cẩm Tú quay sang nói với Tống Đoạt: “Cảm ơn anh, thôi không nói chuyện với anh nữa, tôi về còn đi mua đồ ăn.” Nói rồi Cẩm Tú quay người bước đi.
Tống Đoạt kéo tay cô và nói: “Ngốc à, vẫn còn đi đường ấy à?”
Cẩm Tú cười, Tống Đoạt nói: “ Có xe ôm đây, cô có đi không?”
“Đương nhiên là có đi chứ.” Cẩm Tú bước ra khỏi con hẻm, cô nhìn thấy chiếc Mercedes của Tống Đoạt đang đỗ bên đường, vừa mở cửa xe bước lên cô vừa hỏi: “Lúc nãy sao lại trùng hợp thế nhỉ, sao anh lại đi ngang qua đó?”
“Tôi biết xem bói đấy, tôi biết cô đang gặp chuyện không hay nên tới trợ giúp.” Tống Đoạt đáp.
Hôm nay tâm trạng của Tống Đoạt khá vui nên cách nói chuyện cũng khác, không kì quặc giống mấy hôm trước.
“Cảm ơn khả năng bói toán của anh.” Cẩm Tú nói và không nghĩ gì thêm về những điều Tống Đoạt vừa nói.
Tống Đoạt lái xe đưa Cẩm Tú tới quán bán đồ ăn vặt, Cẩm Tú mua xong, rồi lại mở cửa bước lên xe.
“Đúng là cô không kén chọn tí nào cả, thế này mà cũng nuốt được, hàng quán bên đường hết gió, lại mưa, bụi, có bẩn không hả?” Tống Đoạt lái xe đưa Cẩm Tú tới phố ẩm thực, dẫn Cẩm Tú đi một vòng, khi đi ra khỏi khu phố, chỗ thức ăn xách trên tay chắc đủ nhét kín một cái tủ lạnh. Đương nhiên không chỉ có một mình Tống Đoạt xách, mà còn thuê một cậu bé choai choai giúp họ xách đồ đi phía sau. Sau khi đặt hết đồ ăn mua được vào cốp xe, Tống Đoạt rút một tờ ngân phiếu đưa cho cậu bé, nhìn thấy tờ ngân phiếu, khuôn mặt cậu bé rạng rỡ như hoa hướng dương, cậu ta cười hớn hở.
“Từng đây chắc là ăn được lâu lắm?” Cẩm Tú bĩu môi. Không phải là cô không vui mà là cô không muốn nợ Tống Đoạt món nợ tình nghĩa.
“Cô cứ để trong tủ lạnh, từ từ ăn, hạnh đào hay cái gì đó có thể để bên ngoài, Tôi cũng đâu có nói là cô phải ăn hết trong một buổi tối đâu.” Tống Đoạt vặn chìa khóa rồi khởi động xe.
Cẩm Tú lẩm bẩm: “Trong chung cư làm gì có tủ lạnh, vì những món đồ ăn của anh mà tôi phải đi mua một cái tủ lạnh à?”
Tống Đoạt không nói gì mà chỉ tập trung lái xe, xe đi được một đoạn, Cẩm Tú phát hiện ra hướng đi lúc này không phải là về khu chung cư, mà là theo hướng ngược lại, cô tỏ ra ngạc nhiên hỏi: “Anh vẫn muốn dẫn tôi đi mua đồ ăn à?”
Tống Đoạt nói: “Tôi đói rồi, muốn ăn, nhưng lại không muốn ăn một mình nên kéo cô đi cùng vậy.”
Cẩm Tú bất mãn nói: “Thế mà anh không thèm hỏi tôi có thích hay không mà cứ dẫn tôi đi à?”
Tống Đoạt trả lời: “Lúc nãy coi như là tôi giúp cô, tôi không muốn cô nợ tôi gì cả, đi ăn cùng tôi không làm lãng phí quá nhiều thời gian của cô đâu.”
Thực ra Tống Đoạt