The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3084 lượt.

h quy giới luật ra làm tấm chắn mà thôi. Thảo nào nhìn ông ta không giống người 75 tuổi chút nào, hào hiệp nang tàng như vậy, thật không phải người thường, không biết lúc trẻ còn sống phóng túng tới mức nào nữa. Nghĩ vậy nhưng ngoài miệng vẫn cười nói với ông ta: "Rượu thịt trôi qua ruột, Phật tổ giữ trong lòng, chỉ cần trong lòng có phật thì ăn gì cũng đều giống nhau, cuối cùng cũng không ngoài ba chất đạm, đường và mỡ".
Cơ Trọng Minh không ngờ cô lại nói như vậy, nghe xong ông ta liền cười to: "Hoài Nguyệt, nếu bác mà ngang tuổi Quân Đào thì nhất định sẽ phải tranh giành một má hồng tri kỷ như cháu với nó!"
Cơ Quân Đào nghe vậy biến sắc, trong lòng thầm trách bố nói chuyện quá đường đột, anh hơi nghiêng mặt nhìn Hoài Nguyệt.
"Cơ tiên sinh đề cao cháu quá rồi, Hoài Nguyệt làm sao dám nhận". Vừa nói Hoài Nguyệt vừa nghĩ, tôi không phải má hồng tri kỷ của con trai ông, còn làm má hồng tri kỷ của ông thì tôi càng không dám với cao. Ngay cả làm vợ người ta tôi còn thất bại như vậy, nói gì đến má hồng tri kỷ? Không phải là tự mình làm khổ mình sao?
Vốn còn đang bồn chồn lo lắng lời bố nói sẽ đắc tội cô ấy nhưng khi thấy cô ấy tỏ ra không thèm để ý Cơ Quân Đào lại cảm thấy rất mất mát, vẻ mặt trở nên hết sức rầu rĩ. Thấy thế Đậu Đậu ghé sát vào tai Cơ Quân Đào nói nhỏ: "Chú Cơ, ông Cơ có thật là bố chú không? Vì sao ông luôn cười mà chú thì luôn không cười?"
Cơ Quân Đào suy nghĩ một chút rồi nói: "Thế vì sao cháu thích Leshy như vậy mà mẹ cháu lại sợ?"
"Vì mẹ cháu là con gái mà. Bố cháu nói con gái bao giờ cũng nhát gan, mẹ cháu là con gái nhát gan nhất".
Cơ Quân Đào nhỏ giọng hỏi: "Mẹ cháu nhát gan như vậy thì phải làm thế nào? Ai sẽ bảo vệ mẹ cháu?"
"Đương nhiên là cháu", Đậu Đậu nói chính khí lẫm liệt, "Bao giờ cháu lớn cháu sẽ cưới mẹ, cho mẹ mắc áo cưới rất đẹp, ngày nào cháu cũng bảo vệ mẹ".
Cơ Quân Đào dở khóc dở cười, "Đến lúc cháu lớn thì mẹ cháu đã già rồi, mẹ cháu sao có thể đợi lâu như vậy được?"
"Đợi được đợi được. Mẹ đã nói sẽ chờ cháu mà". Đậu Đậu vội nói rồi hỏi mẹ thật to: "Mẹ, mẹ có chờ con lớn lên rồi cưới mẹ không?"
Hoài Nguyệt quay đầu lại trìu mến nhìn con trai cười nói: "Có có có, mẹ sẽ đợi Đậu Đậu lớn lên rồi cưới Đậu Đậu".
Cơ Trọng Minh như cười như không nhìn con trai, trong lòng biết bố hiểu lầm mình nhưng Cơ Quân Đào lại không biết giải thích thế nào, chỉ cảm thấy cực kỳ khó xử.






Lúc đầu Hoài Nguyệt muốn mời Cơ Trọng Minh ăn cơm ở nhà mình nhưng sau đó lại nghĩ mình là ai mà mời được người ta đến nhà ăn cơm chứ. Người ta nói là mình phải nấu một bữa cơm, như trước đây nhà họ Lỗ mới khách đến nhà nhân dịp tết âm cũng phải thuê đầu bếp nhà hàng lớn tới nhà nấu nướng, lần này chắc là mình cũng phải đến nhà phục vụ người ta.
Cô lặng lẽ ở nhà chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, ngâm nấm hương, ngâm mộc nhĩ, tẩm tôm nõn, dự định lát nữa lại ra ngoài mua miếng thịt ba chỉ.
Cơ Quân Dã chạy tới thấy cô bày đầy nguyên liệu ra liền cười nói: "Hoài Nguyệt, cô ngoan thật đấy, làm to chuyện như thế làm gì? Nói với cô nhé, bố tôi thích ăn thịt kho tàu, chỉ cần thêm mấy món rau tươi là được rồi, không cần phiền phức đâu".
Hoài Nguyệt nói: "Chuyện của Duyên Duyên đã làm bác vất vả rồi nên đương nhiên tôi phải lập công chuộc tội. Có điều tôi còn tưởng rằng lần này phải nấu thức ăn chay nên chỉ chuẩn bị toàn đồ chay, không biết bố chị còn thích ăn gì nữa để lát nữa tôi đi mua".
Cơ Quân Dã nói: A Thích đã mua bao nhiêu thứ mang về chờ cô nấu kìa, cô còn loay hoay ở đây làm gì nữa, mau dẫn Đậu Đậu sang nhà đi".
"Ở đây cũng có", thấy sự vui vẻ hiện ra trên mặt Hoài Nguyệt Cơ Quân Đào lại nói thêm, "Buổi tối đi ngủ nó mới vào chuồng, ban ngày nó không chịu vào". Anh vốn không phải một người thích trêu đùa người khác, có điều gặp Hoài Nguyệt bỗng dưng anh lại cảm thấy thoải mái hơn.
"Thì ra là như vậy", Hoài Nguyệt nói thất vọng, "Vậy ban ngày cứ để mặc nó chạy khắp nơi trong nhà mà không xích lại à?" Cô nhớ hình như thành phố này có một quy định về quản lí chó, trong những thời gian nhất định chỉ khi được chủ nhân dắt chó mới được đi ra ngoài. Có điều đó là chuyện ở bên ngoài, còn trong nhà người ta thế nào thì ai mà quản được?
"Không xích, nó sẽ không vui", thấy vẻ mặt cô hết vui lại buồn hết sức sinh động, Cơ Quân Đào không nhịn được khẽ cười.
Hoài Nguyệt nghĩ thầm, chó thì vui rồi nhưng mà người thì sao? "Nếu nhà anh có khách thì bình thường Leshy sẽ thế nào?"
"Nhà anh trước giờ làm gì có khách", Cơ Quân Đào nói, "Nếu có khách như Đậu Đậu chẳng hạn thì nó sẽ chạy tới cọ mõm vào mặt người ta để thể hiện sự hữu hảo".
Nghe vậy sắc mặt Hoài Nguyệt lập tức trở nên khó coi, "Vậy thì có vẻ hữu hảo quá mức nhỉ?"
"Lúc anh vừa bị bệnh, Tiểu Dã để anh ở nhà một mình không yên tâm nên đã mang Leshy đến huấn luyện cho nó nghe tiếng thở của anh, dần dà nó cũng thành thói quen luôn, chỉ thích cọ vào mặt người khác thôi".
Nhớ tới lọ thuốc ngủ cô nhìn thấy trong lần đầu tiên gặp mặt, Hoài