Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3087 lượt.

Nguyệt gật gật đầu hiểu ý, an ủi: "Em từng phỏng vấn một chuyên gia trong lĩnh vực tinh thần học, ông ấy nói thực ra hiện nay có rất nhiều người mắc loại bệnh này, chẳng qua là đa số đều không biết mà thôi. Cho nên anh không cần có gánh nặng tâm lí, cố gắng thử tiếp xúc với người khác nhiều hơn nữa, tham gia các hoạt động nhiều hơn, nhất là các hoạt động thể dục thể thao, từ từ rồi sẽ khỏi hẳn thôi".
Cơ Quân Đào cảm thấy khó xử, mặc dù quả thật mình từng chính miệng nói với Hoài Nguyệt về lí do mình bị bệnh nhưng bây giờ thấy vẻ mặt thông cảm và an ủi của cô, lòng tự trọng của một người đàn ông lại khiến anh cảm thấy hơi khó chịu. Anh rất muốn nói với cô thực ra mình đã khỏi bệnh rồi, có thể sống cuộc sống bình thường rồi, nhưng anh lại không thể nói ra được.
Thấy sắc mặt anh đột nhiên không vui, Hoài Nguyệt mới nhận ra lời nói của mình vừa rồi đã chạm vào vùng cấm của anh nên lập tức hối hận.
"Tuần trước không về à?" Thấy vẻ khó xử của cô, Cơ Quân Đào liền chuyển chủ đề.
"Gì cơ", Hoài Nguyệt còn chưa phản ứng lại kịp, một lát sau mới phát giác Cơ Quân Đào nói là mình. "Em dẫn Đậu Đậu đến Thủy Cung xem cá".
"Xem cá xong tại sao không về?" Cơ Quân Đào cúi đầu nhìn chân tường chằm chằm, những cây cỏ nhỏ xanh mướt mọc thành một hàng dưới chân tường, còn lấm tấm mấy bông hoa nhỏ của một loại cỏ không biết tên nào đó.
"Em thấy thế thì rắc rối quá, về đây cũng không được bao lâu, dù sao đến chiều hôm sau lại phải về rồi". Hoài Nguyệt cảm thấy mình đang bị hỏi bài như một học sinh tiểu học. Sao lại như vậy? Cô cảm thấy những gì đang diễn ra rất khó hiểu, "Có chuyện gì à?"
"Rau em trồng chết khô hết thì sao?"






"Thời gian này hôm nào cũng có mưa mà, làm sao chết khô được!" Hoài Nguyệt cười nói rồi ngẩng đầu lên thấy Cơ Quân Đào đang nhìn mình với vẻ vừa bối rối vừa bất đắc dĩ, trong đôi mắt thật sâu đó hình như có một thứ gì đó rất mềm mại quyến luyến đang hutus mình rơi vào đó. Cô hoảng sợ tránh né ánh mắt anh, "Em thường nhờ bác làm vườn tưới rau giúp em, còn trên nóc nhà thì sang năm phải trồng loại cây nào chịu hạn tốt mới được, năm nay thì chịu rồi, em phải nhờ Tiểu Dã tưới giúp em thôi. Cô ấy nói hôm nào nóng cô ấy đều đến đây mà".
Thì ra trong mắt cô ấy mình còn không bằng mấy cây mướp đó, Cơ Quân Đào che giấu sự mất mát tràn ngập trong lòng, rầu rĩ hỏi: "Có quả rồi thì hái đi, chẳng lẽ cứ mặc kệ nó già rồi héo rũ như vậy?" Hoa không ai hái thì cũng sẽ tàn, tại sao ngay cả điều này cũng không hiểu chứ?
Hoài Nguyệt không biết nên trả lời thế nào, hiển nhiên lời của Cơ Quân Đào có ám chỉ khác.
"Mau sang nhà đi, để anh giữ Leshy". Cơ Quân Đào thở dài đi vào nhà.
Hoài Nguyệt ngẩng đầu nhìn trời, trời quang mây tạnh, tâm tình đỡ hơn một chút, cô chầm chậm đi sang nhà bên.
Hoài Nguyệt thầm nghĩ "Tôi đâu dám, các người không bắt nạt tôi là tốt lắm rồi". Cô lập tức bắt đầu xem xét các loại đồ ăn A Thích mua, không tồi, cơ bản đều dùng được. Cô liền nói với Cơ Quân Dã: "Tiểu Dã, chị thật là một người may mắn, bác sĩ Thích mua thức ăn cũng rất có nghề đấy".
Cơ Quân Dã cười nói: "Cô không thấy đa số là thứ Đậu Đậu thích ăn à? Đó là anh Quân Đào dặn đấy chứ A Thích có biết gì đâu!"
Hoài Nguyệt không tiếp lời, cô chỉ một túi đậu tương nói: "Hai người mang ra ngoài bóc đi, mọi việc trong này để một mình toi làm là được rồi. Tiểu Dã, chị nhất định phải trông Leshy đừng cho nó vào đây nhé".
Cơ Quân Dã nhịn cười gật đầu đồng ý rồi kéo A Thích ra ngoài.
A Thích nói: "Tiểu Dã, cái tính nôn nóng của em bao giờ mới sửa được, Hoài Nguyệt bị em dọa sợ rồi, anh thấy việc lớn sẽ hỏng mất".
Cơ Quân Dã nhướng mày nói: "Sao có thể đời đến lúc nó hỏng được. Hôm nay em sẽ phải giúp anh trai em giải quyết được cô ấy".
Nói rồi Cơ Quân Dã chạy ra phòng khách kéo Cơ Quân Đào vào bếp, "Hoài Nguyệt, để anh tôi đến làm phụ bếp cho cô nhé. Bố tôi đã chỉ đích danh bắt anh ấy phải nấu một món, chỉ cần là anh ấy làm thì dù có cháy đen ông cũng sẽ ăn. Anh ấy không biết làm mấy đâu, cố nhớ phải chỉ bảo anh ấy mới được".
Hoài Nguyệt đành phải giả vờ không hiểu: "Được rồi, Cơ tiên sinh giúp tôi nhặt đậu cô ve đi, lát nữa tôi dạy anh cách xào".
Cơ Quân Đào cực kì khó xử, trong lòng oán trách em gái mình làm quá trắng trợn. Nhìn Hoài Nguyệt, thấy cô vẫn bình thản Cơ Quân Đào càng cảm thấy khó xử hơn, có điều lại không nỡ quay đầu đi ra nên đành phải nghiêm mặt gật đầu.
Hoài Nguyệt cầm một quả đậu cô ve lên làm mẫu, "Bẻ hai đầu bỏ đi rồi ngắt thành từng đoạn. Quả nào dài thì ngăt làm ba, ngắn thì ngắt đôi là được".
Cơ Quân Đào nghe lời gật đầu làm theo. Nhnf đôi tay cực kì tinh tế của anh, Hoài Nguyệt cảm thấy bắt anh làm loại việc này thật là đáng tiếc, không nhịn được nói: "Thực ra những việc này em làm là được rồi, bắt đôi tay anh phải làm những việc này đúng là đối xử tệ với nó quá".
"Người vẽ tranh không phải thần tiên không nhiễm khói lửa nhân gian, họ cũng cần phải sống". Cơ Quân Đào hơi giận, cô ấy xem người vẽ