Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1343086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3086 lượt.
tranh như người trong tranh hay sao chứ? Không ăn không uống, không có thất tình lục dục à?
"Có điều xã hội có phân công mà! Từ thời chiến quốc đã chia ra trăm nghề rồi, chẳng lẽ đến tận bây giờ chúng ta còn phải yêu cầu một hoạ sĩ lớn vào bếp nấu nướng sao?" Hoài Nguyệt vừa bận làm việc vừa lờ đi.
"Anh thì là hoạ sĩ lớn gì chứ", Cơ Quân Đào cười cười tự giễu rồi chỉ ra ngoài, "Ngoài kia mới là hoạ sĩ lớn, người đang vẽ Leshy theo chỉ thị của Đậu Đậu ấy!"
Hoài Nguyệt nhìn ra ngoài, quả nhiên Đậu Đậu đang nằm bò trên vai Cơ Trọng Minh cười tít mắt xem Cơ Trọng Minh vẽ tranh, Leshy ngoan ngoãn ngồi trước mặt hai người.
"Chết thật, cái thằng Đậu Đậu này đúng là coi trời bằng vung!" Cô vẩy nước dính trên tay rồi kéo cửa kính ra định đi ra ngăn cản.
Cơ Quân Đào lập tức giữ cô lại, cười hỏi: "Bây giờ tự nhiên gan lại to hơn rồi à? Không sợ Leshy nữa à?"
Nghe vậy Hoài Nguyệt vội kéo cửa lại rồi nhẹ nhàng rút tay khỏi tay Cơ Quân Đào: "Làm như thế sao được, đó là tranh của Cơ lão tiên sinh tiếng tăm vang dội mà, ông ấy chỉ cần vẽ đại một đường thẳng cũng đã có giá trên trời rồi".
"Đó đều là dọa người ngoài thôi. Về nhà thì vẽ mấy nét đã sao, có gì nghiêm trọng đâu. Em thích cái gì để anh vẽ cho em".
Hoài Nguyệt hốt hoảng lắc đầu: "Cảm ơn ý tốt của anh, em không hiểu hội họa, cho em thì đáng tiếc quá".
Cơ Quân Đào không nói thêm nữa. Hoài Nguyệt bóc măng xong liền đặt lên thớt thái sợi, phòng bếp nhất thời trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng thái măng khe khẽ rơi vào trong lòng hai người với tâm sự khác nhau.
Đột nhiên cửa từ từ bị đẩy sang.
Nghĩ là Cơ Quân Dã, Hoài Nguyệt không thèm ngẩng đầu lên, nói: "Bóc xong rồi thì để lên trên bàn ấy, để lát nữa tôi rửa cho".
Một thứ gì đó lông lá cọ vào bắp chân cô, cô cúi đầu xuống xem, không ngờ lại là Leshy đang từ từ ngẩng đầu lên định cọ vào mặt cô. Cô hoảng hốt thét lên, con dao liền cắt vào ngón tay.
Cơ Quân Đào đang cúi đầu suy nghĩ tâm sự của mình nên cơ bản không để ý Leshy đã đi vào, nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của cô, anh quay đầu nhìn lại thấy một vệt đỏ tươi trên ngón tay cô liền giật nảy, vội vàng chạy tới nắm ngón tay cô, hỏi "Làm sao thế?"
Hoài Nguyệt sợ đến mức toàn thân cứng đờ không dám cử động, cô chỉ Leshy run rẩy nói: "Nó, nó, nó, sao nó lại chạy vào đây?"
Cơ Quân Đào tức giận quát Leshy: "Leshy, đi ra ngay!"
Leshy ủ rũ chạy ra ngoài. Rõ ràng là Cơ tiểu thư sai nó mang túi vỏ đậu tương vứt vào trong thùng rác, nó dùng mõm dũi hồi lâu mới đẩy được cửa trượt ra. Chẳng qua là muốn biểu thị một chút hữu hảo với người đẹp vậy mà lại bị Cơ công tử quát mắng ngay trước mặt người đẹp, đúng là mất mặt!
Cơ Quân Đào kéo ngăn kéo ra tìm miếng dán vừa dán ngón tay cho Hoài Nguyệt vừa an ủi: "Đừng sợ, Leshy chỉ muốn tỏ ra thân thiện thôi".
Hoài Nguyệt gật gật đầu, còn chưa hết hoảng sợ.
Thấy trong mắt cô thoáng có nước mắt, có thể thấy là vừa rồi cô rất sợ hãi, Cơ Quân Đào rất thương, liên tiếp hỏi: "Đau không? Đau không? Có đau lắm không?"
Hoài Nguyệt lắc đầu, "Không đau". Cô vừa vuốt ve ngón tay bị thương vừa cúi đầu thầm thì: "Thế mà còn bảo sẽ trông Leshy giúp mình".
Cô nói là Cơ Quân Dã nhưng Cơ Quân Đào lại hiểu lầm là cô đang nói mình. Thấy có vẻ như cô đang làm nũng, trái tim anh chợt rung động, dịu dàng nói: "Làm gì mà sợ đến phát khóc cơ à? Làm mẹ rồi mà còn như trẻ con ấy. Đừng sợ, lần sau nhất định không cho Leshy bắt nạt em".
Nghe vậy, gương mặt Hoài Nguyệt từ từ chuyển thành màu đỏ.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ngoảnh đi ngoảnh lại đã bước vào tháng tám, đã là chính giữa mùa hè. Thời tiết trong thành phố cực kì oi bức, hôm nay Đậu Đậu phải theo ông bà nội đến ở nông thôn nghỉ hè theo chương trình "Nhà nông vui" của trường đại học.
Cái gọi là Nhà nông vui thực ra là một thị trấn nhỏ ở vùng núi Đại Thanh, cách nội thành chỉ có nửa tiếng đi xe, phong cảnh rất đẹp, mùa hè nhiệt độ cao nhất cũng chỉ lên đến khoảng 25 độ. Mấy năm nay chính quyền địa phương đã tận dụng ưu thế tự nhiên ở đây để định hướng cho các hộ nông dân nhà nhà xây dựng khách sạn kiểu gia đình. Ăn thì toàn rau sạch, hít thở toàn ô xi thiên nhiên, rất nhiều người già ở thành phố đều lựa chọn nơi này để nghỉ hè, tính ra một tháng tiền ăn tiền ở của một người chỉ không đến ba triệu đồng, không biết tốt hơn ngồi phòng điều hòa trong thành phố tốn điện tốn tiền còn ngột ngạt sinh bệnh bao nhiêu lần, cho nên việc làm ăn vào mùa hè ở đây rất nhộn nhịp.
Mấy năm nay phòng chính sách của đại học A đều tổ chức cho các giảng viên đã nghỉ hưu đến núi Đại Thanh nghỉ hè. Năm ngoái giáo sư Tần và giáo sư Lỗ đã tham gia một chuyện, hai ông bà rất thích, năm nay Đậu Đậu đã lớn hơn một chút nên họ đã bàn bạc với nhau năm nay nhất định phải dẫn cháu trai đến đây chơi một tháng.
Đây là lần đầu tiên Đậu Đậu xa nhà, xa mẹ thời gian dài như vậy. Từ khi nghe Lỗ Phong nói chuyện này, cả tháng nay Hoài Nguyệt vẫn suy nghĩ mà không an tâm. Vùng núi có rắn rết, có các loại côn t