Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343071

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3071 lượt.

Một cuộc hôn nhân như vậy thật sự là quá mạo hiểm, cô đã có một cuộc hôn nhân thất bại, cô không còn tinh thần và sức lực để mạo hiểm một lần nữa.
Cô nhớ đến những đồn đại về sự phong lưu của Cơ Trọng Minh, nhớ đến Cơ Quân Dã còn lớn hơn mình một tuổi còn bạn trai cô ấy đã 37 tuổi nhưng đến nay hai người vẫn chỉ duy trì quan hệ sống chung. Cô không thể hiểu được tư tưởng của bọn họ, có lẽ đây là lối sống của bọn họ nhưng nó không hề phù hợp với cô. Cô không có một gia đình hiển hách để dựa dẫm như Cơ Quân Dã để có thể thử nghiệm bất chấp mọi hậu quả.
Còn cả bệnh của anh ấy nữa, đây là nguyên nhân quan trọng hơn khiến cô không thể tiếp nhận anh được.
Một ngày nào đó Lỗ Phong và Viên Thanh sẽ có con của họ, đến lúc đó Đậu Đậu sẽ chỉ còn có mẹ mà thôi. Một em bé không còn tình thương của cha càng cần được mẹ chăm sóc nhiều hơn, nhưng một người bệnh trầm cảm cũng cần, thậm chí có thể còn cần người nhà toàn tâm toàn ý chăm sóc hơn cả em bé đó, hiển nhiên cô không thể lo được cho cả hai người. Hơn nữa một khi trong nhà có một người bệnh như vậy thì sự trưởng thành của Đậu Đậu nhất định sẽ bị ảnh hưởng.
Cô nhớ hình như trước đây mình cũng đã nghĩ tới vấn đề này. Vì bệnh tình của Cơ Quân Đào, cô không muốn từ chối trước mặt làm anh khó xử và kích động cho nên đã áp dụng phương thức tránh né, hi vọng sau một thời gian cố chấp anh ấy sẽ quên được mình. Ai biết oan gia ngõ hẹp, hai người lại gặp nhau ở quán bar, chẳng những công lao đổ biển mà bây giờ lại còn dính dáng sâu hơn.






Cô cảm thấy mình quá có lỗi với Cơ Quân Đào, đã không định tiếp nhận anh ấy thì vì sao còn phải quyến rũ anh ấy, đã quyến rũ anh ấy rồi lại từ chối anh ấy, như vậy thật sự quá tàn nhẫn đối với một người bệnh trầm cảm. Cô nhớ tới sự dịu dàng cực độ của anh buổi tối hôm qua, trong lòng bắt đầu cảm thấy bất an, chỉ mong bệnh tình của anh không nặng thêm vì chuyện này.
Nếu như anh ấy có thể tham gia các hoạt động nhiều hơn, cho dù là đến quán bar ngồi cũng được, tiếp xúc với một số người, từ từ hòa nhập vào xã hội thì nhất định anh sẽ gặp được người phụ nữ tốt hơn mình ngàn lần vạn lần. Cô tự nói với mình trong lòng như vậy, như tình hình bây giờ, quan hệ giữa hai người thật sự rất không thích hợp.
Suy nghĩ hồi lâu, rốt cục cô có thể tự nhận là đã nghĩ thông suốt hết thảy, vô số đường cong đã được nối lại thành một vòng tròn.
Cô đứng dậy đi lên trên tầng, lên đến nóc nhà phát hiện giàn mướp vẫn xanh mướt, vẫn những chiếc lá rộng xếp lên nhau từng lớp từng lớp, trên giàn nở đầy hoa vàng diễm lệ, rất nhiều quả mướp buông lủng lẳng dưới giàn trông rất vui mắt. Xem ra ngày nào Tiểu Dã cũng không quên tưới nước, giàn mướp này được chăm sóc rất tốt. Nhưng vì sao nhiều mướp như vậy mà lại không hái xuống ăn? Lần sau nên gọi điện thoại nói với cô ấy một tiếng mới được. Lại nghĩ tiếp, giữa mình với anh trai cô ấy đã xảy ra chuyện như vậy, sợ rằng trong thời gian ngắn cũng không tiện liên lạc với cô ấy nữa.
Cô mệt mỏi đi xuống nhà, lại quan sát phòng mình một chút, cũng không có đồ gì cần lấy, ngay cả cửa sổ cũng chẳng muốn mở ra. Phỏng chừng một thời gian rất lâu nữa mình sẽ không về đây, vừa nghĩ vậy trong lòng cô lại có cảm giác không nỡ rời.
Nhưng, bên cạnh không có người.
Cơ Quân Đào giật mình hoảng sợ vội quay đầu sang xem, bên cạnh trống rỗng, Hoài Nguyệt đã biến mất.
"Hoài Nguyệt!" Anh vừa khoác áo xuống giường kéo rèm cửa sổ ra gọi vừa nhìn lên giá áo ở góc phòng. Váy áo của cô ấy đã biến mất, anh vội chạy xuống dưới nhà, đôi xăng đan dưới chân cầu thang cũng không còn, tất cả những điều này nói rõ cô ấy đã ra ngoài rồi.
Chắc là cô ấy về nhà? Cơ Quân Đào cực kì oán trách bản thân, tại sao mình lại ngủ say như chết đến mức người bên cạnh đã đi mất cũng không hề phát hiện?
Anh không kịp rửa mặt, vội vã mặc quần áo vào rồi chạy ra ngoài.
Cổng nhà Hoài Nguyệt đóng chặt, anh ấn chuông cửa hồi lâu nhưng không có ai trả lời. Cơ Quân Đào chỉ cảm thấy trái tim mình đập thình thịch bối rối không thôi. Quay người đi về nhà, anh chạy thẳng lên sân thượng rồi đi sang sân thượng nhà cô nhưng cánh cửa đi lên sân thượng bên đó cũng đóng chặt, toàn bộ cửa sổ đều được kéo rèm kín mít. Anh thử gõ cửa nhưng cũng không có ai trả lời.
Cơ Quân Đào toát mồ hôi đầy người, cũng không biết mồ hôi nóng hay là mồ hôi lạnh. Anh trở lại nhà mình đi xuống tầng một, đang định đi sang bên nhà Hoài Nguyệt xem lần nữa thì nhìn thấy bác làm vườn vừa hái một quả bí đỏ trong vườn hoa đi ra, nhìn thấy anh bác làm vườn liền giải thích: "Vừa gặp Thương tiểu thư, cô ấy nói trong vườn có mấy quả bí đỏ, bảo tôi..."
Cơ Quân Đào vội vàng ngắt lời: "Gặp Thương tiểu thư à? Cô ấy ở đâu?"
"Về thành phố rồi, cô ấy nói hôm nay đã tưới nước cho vườn rau rồi..."
"Vì sao lại về thành phố?" Nghe vậy Cơ Quân Đào càng sốt ruột hơn.
"Chắc là có việc gấp gì đó. Nếu không tại sao buổi tối hôm qua mới về mà sáng sớm hôm nay đã đi..." Bác làm vườn cảm thấy hơi kì lạ, tại sao khi nhắc đ