The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343068

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3068 lượt.

màng màng thiếp đi.
Hôm sau tỉnh lại đã đến gần trưa, hướng dẫn viên gọi cơm Tàu cho cô, có gà hầm, tôm và rau dưa, hình như là mức ăn cao hơn tiêu chuẩn.
Anh ta đi dạo không có mục đích trên đường, đi qua một nhà thờ nho nhỏ, nghe thấy bên trong có người đang tụng kinh liền rẽ vào.
Thực ra tiếng tụng kinh chỉ là âm thanh phát ra từ băng từ, mấy người già ngồi ngay ngắn trước từ đường, vẻ mặt trang nghiêm, miệng lẩm bẩm. Trần Thụy Dương tìm một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống dựa vào cửa nhắm mắt lắng nghe. Tiếng tụng kinh đó như vô bị vô hỉ lại như đại bi đại hỉ, rộng rãi xa xăm như đang đi lại trên trời cao. Tâm tình nóng nảy từ sang tới giờ dần dần trở lai bình thường, trong đầu anh ta hiện lên gương mặt toàn là nếp nhăn của ông bà đang hiền từ nhìn anh ta, còn có gương mặt bố mẹ anh ta, lúc mẹ cười hai mắt khép lại chỉ còn như hai khe nhỏ, còn có gương mặt của Hoài Nguyệt, mỉm cười dịu dàng, trong đôi mắt đó hình như có chứa rất nhiều lời, có thể để anh ta từ từ đọc từng chút một hay không?
Anh ta mở mắt, vẫn chỉ có mấy người già đang lẩm bẩm, cười cười tự giễu, anh đứng dậy đi ra ngoài. Ra đến cửa, anh ta kinh ngạc đứng lại vì nhìn thấy Hoài Nguyệt đang đứng trước cửa một cửa hàng nhỏ đối diện, một người nước ngoài trẻ tuổi cầm một chiếc váy dài màu sắc rất đẹp ướm lên người cô, còn mang cả một chiếc gương to đùng ra cho cô sọi. Hoài Nguyệt nhìn ngắm mình trong gương hình như hết sức hài lòng rồi lấy ví ra trả tiền.
Trần Thụy Dương cứ đứng bên kia phố nhìn cô.
Hiển nhiên tâm tình cô ấy đã tốt hơn buổi tối hôm qua rất nhiều. Chắc là trong khoảng thời gian từ sáng đến giờ cô ấy lại nhận được một cuộc gọi nào đó? Là điện thoại của ai mà có thể ảnh hưởng đến tâm tình cô ấy như thế? Lúc này hai người bọn họ chỉ cách nhau có một con suối rất hẹp, khoảng cách rất gần, hai bước chân là có thể dễ dàng vượt qua cây cầu đá đó, nhưng cô ấy lại không hề quay đầu lại nên đương nhiên không nhìn thấy anh ta. Còn chính anh ta? Hình như khi gặp nhau bất ngờ hoàn toàn chưa có chuẩn bị tâm lý từ trước như lúc này thì anh ta cũng không dám mạo muội đi tới bên cạnh cô ấy.
Anh ta hơi chán nản, dùng tay xoa mặt rất mạnh và tự nói với mình: "Trần Thụy Dương, chú ý đến thân phận của mày, tốt nhất không được để xảy ra loại tình yêu office này, không cẩn thận là sẽ thua cả ván cờ". Nói xong anh ta thở dài, nhìn thoáng qua hướng Hoài Nguyệt đang đi rồi quay lai đường cũ với vẻ không vui.






Hoài Nguyệt thoải mái cùng mọi người đi hết hành trình Vân Nam tiếp theo, núi sông đẹp đẽ làm cô dần lãng quên tâm sự của mình. Sau cái tin nhắn đó Cơ Quân Đào cũng không hề gọi điện gì nữa, điều này làm cô thầm suy đoán có lẽ Cơ Quân Đào cũng đã trở lại bình tĩnh sau khi kích động giống như mình, phải quên tất cả những gì nên quên, đây có lẽ là kết cục tốt nhất.
Mỗi ngày cô gọi điện cho Đậu Đậu một lần, kể lại những gì mình được thấy được nghe trong ngày cho con trai nghe, mặc dù biết rất nhiều chỗ con trai nghe không hiểu nhưng cô vẫn kiên nhẫn miêu tả và giải thích cho Đậu Đậu. Trên đường đi cô đã chụp rất nhiều ảnh, đồng thời cũng ghi chép lại rõ ràng, như vậy khi Đậu Đậu về cô có thể giới thiệu về các cảnh đẹp ở Vân Nam một cách cụ thể hơn. Cô vừa giơ máy ảnh lên xem lại ảnh đã chụp vừa suy nghĩ cực kỳ hưng phấn, bao giờ Đậu Đậu lớn hơn một chút thì mình sẽ có thể dẫn nó đi xem thế giới bên ngoài. "Mẹ, ra ngoài mẹ phải chú ý an toàn nhé!" Trước khi kết thúc mỗi cuộc điện thoại Đậu Đậu đều nhắc nhở cô một cách rất người lớn, lần nào cũng khiến nước mắt cô ngân ngấn. Trên thế giới này, tất cả những gì cô có cũng chỉ là đứa bé này mà thôi.
Buổi chiều thứ 7, chiếc xe khách của công ty du lịch đón mọi người từ sân bay về tòa soạn tạp chí. Sau một tuần du lịch mọi người đều cảm thấy tương đối mệt mỏi, ai cũng vội vã muốn về nhà. Trần Thụy Dương lái xe đi ra, thò đầu ra nói: "Tôi ở phía tây thành phố, ai tiện đường thì lên tôi đưa về".
Một cô nhân viên văn phòng vui sướng mở cốp xe xếp hành lý của mình vào. Chị Lưu sắp chữ nói: "Tôi với anh Tào cùng đường, tôi đi nhờ xe anh ấy. Hoài Nguyệt, em đi nhờ xe giám đốc Trần đi".
Hoài Nguyệt lui lại một bước, cười nói: "Em ở gần, đi chưa hết giá mở cửa taxi đã về đến nhà rồi. Thôi để người nào nhà xa đi nhờ xe thì tốt hơn, nhà thầy Trương cũng ở phía tây thành phố, thầy Trương lên xe đi, con gái thầy đang đợi quà của thầy ở nhà đấy". Nói rồi cô giúp tài tử Trương đặt hành lý vào cốp xe.
Hoài Nguyệt là một phụ nữ cực kì truyền thống, trong nội tâm cô không thể nào chấp nhận loại quan hệ vì dục vọng nhiều hơn vì tình cảm như vậy, càng không thể chấp nhận việc mình chủ động như vậy. Cô đứng sững ở đó với một tâm tình gần như nhục nhã, nhìn chằm chằm bàn tay xách hành lí đang dần dần trở nên trắng bệch của mình.
"Hoài Nguyệt". Cơ Quân Đào đứng đằng sau nhìn thấy bên mặt đỏ bừng của cô, ngay cả tai cũng đỏ ửng, nhìn bóng người cứng đờ và bàn tay xách hành lí đang run nhè nhẹ. Cô đang căng thẳng và khó xử. Mặc