Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3070 lượt.

ồng tại Ngô Giang, lần thứ hai chính là trong quán bar, giữa hai người hầu như đều không nói chuyện gì, thái độ của anh ta đối với mình cũng chỉ ở mức khách sáo xã giao, thậm chí còn không được tính là xã giao. Đặc biệt là lần nọ ở quán bar thì còn có cả địch ý âm thầm. Là vì Hoài Nguyệt sao? Anh ta nhớ ánh mắt Cơ Quân Đào nhìn Hoài Nguyệt, rất dịu dàng, không, là ánh mắt rất dịu dàng và thương yêu mới đúng. Có điều hình như Hoài Nguyệt không trả lời, là vì cô ấy còn chưa phát hiện sao? Anh ta đột nhiên cảm thấy hơi bối rối, như vậy tối nay Cơ Quân Dã gọi điện đến là để nhắc nhở cô ấy sao? Anh ta bắt đầu hối hận vì vừa nãy đã thừa nhận Hoài Nguyệt đang ngồi bên cạnh mình khi nói chuyện với Cơ Quân Dã qua điện thoại.
Hoài Nguyệt đi ra ngoài cửa, vừa a lô một tiếng đã nghe thấy một loạt câu hỏi của Cơ Quân Dã.
"Hoài Nguyệt, đừng nói khách khí như vậy, cô biết đấy, anh trai tôi rất quan tâm đến cô, anh ấy là một người cố chấp, đã tốt với ai thì sẽ tốt đến cùng chứ không hời hợt như những người khác". Cơ Quân Dã trịnh trọng nói: "Hai ngày nay anh ấy vẫn rất lo lắng, rất sợ đã làm gì có lỗi với cô".
"Không có không có, anh ấy nghĩ đi đâu thế?" Hoài Nguyệt vội vàng nói, mặt bắt đầu nóng lên, nếu nói có lỗi thì chỉ sợ là mình có lỗi với người đàn ông đẹp như mỹ ngọc này mới đúng. "Tiểu Dã, anh trai chị thường xuyên ở nhà một mình sẽ không tốt, bình thường nên tham gia các hoạt động nhiều hơn, tiếp xúc với người khác nhiều hơn có thể sẽ có lợi cho sức khỏe của anh ấy. Cứ cô chấp vì một người hay một thứ duy nhất thì sẽ không có lợi cho việc bình phục". Hoài Nguyệt nhỏ giọng nói, "Chị xem, tôi lại múa rìu qua mắt thợ rồi, những điều này nhất định là bác sĩ Thích đã nói với chị từ lâu rồi".
"Thực ra bệnh của anh trai tôi..." Cơ Quân Dã do dự, cô nghe trong lời nói của Hoài Nguyệt hình như không hề có ý gì đặc biệt với anh trai mình, vậy mình nên nói như thế nào mới có lợi cho anh ấy đây? Nếu như nói anh trai không còn là một người bệnh, thứ nhất chưa chắc Hoài Nguyệt đã chịu tin mình, thứ hai chẳng phải một chút quan tâm còn lại bây giờ cũng sẽ biến mất hay sao? Mình thật sự phải cân nhắc tử tế mới được. "Được rồi, hôm nay muộn rồi, để sau này nói tiếp. Cô nhớ phải mở điện thoại đấy, nếu còn tắt máy thì tôi chỉ có thể gọi đến điện thoại của giám đốc Trần để tìm cô thôi".
Hoài Nguyệt ờ một tiếng rồi gác điện thoại, Trong lòng lại bị câu cuối cùng của Cơ Quân Dã làm cho thấp thỏm. Bệnh của Cơ Quân Đào? Ý gì? Không phải là Cơ Quân Đào lại có chuyện gì chứ? Vừa rồi Cơ Quân Dã nói anh trai cô ấy lo lắng đến mức cơm cũng không ăn nổi ngủ cũng ngủ không ngon, chẳng lẽ mình đã làm bệnh tình anh ấy tái phát rồi? Trong lòng cô cảm thấy rất hoang mang, vậy phải làm sao bây giờ? Không ngờ hành động hoang đường của mình đã gây ra đại họa.
Cô ngơ ngác đứng ngoài cửa quán bar nhìn điện thoại không biết phải làm sao, cả người từ từ lạnh run.
"Hoài Nguyệt", Trần Thụy Dương ở trong quán đợi mãi không thấy cô về nên không nhịn được đi ra tìm cô, lại phát hiện cô đứng ngẩn người ra ngoài cửa quán.
Hoài Nguyệt phục hồi lại tinh thần đưa điện thoại cho anh ta, gắng gượng cười nói: "Tốn không ít tiền cước chuyển vùng của anh, đừng xót nhé".
Cảm thấy đầu ngón tay cô lạnh buốt, Trần Thụy Dương lập tức cầm lấy tay cô không chút suy nghĩ, "Em làm sao vậy? Không thoải mái à?"
"A, tại điều hòa trong này lạnh quá", Hoài Nguyệt rút tay lại, "Giám đốc Trần, em muốn đi về trước".
"Mấy khi được đến quán bar ở Lệ Giang, mới được một lát đã muốn về rồi à?" Trần Thụy Dương rút tay về điềm nhiên như không, hỏi, "Cơ Quân Dã tìm em có việc gấp à?"
"Cũng không có chuyện gì, có điều chủ nhật cô ấy về nhà không thấy em nên hỏi một chút xem em đi đâu". Cố gắng nói câu này ra nhưng chính Hoài Nguyệt cũng cảm thấy khó có thể làm người nghe tin tưởng được.






"Thì ra quan hệ hàng xóm của bọn em tốt như vậy", Trần Thụy Dương cười nói, trong lòng đương nhiên là không tin, "Mệt rồi à? Anh cũng vào chào mọi người rồi về thôi. Ngày mai phải lên núi tuyết Ngọc Long, cũng nên đi nghỉ sớm cho khỏe".
"Giám đốc Trần, ngày mai leo núi em không đi nữa đâu, trước kia em đã đi rồi, mai em muốn đi dạo thôi". Mọi người đều nói người có thể nhìn thấy đỉnh núi tuyết Ngọc Long sẽ được may mắn, năm ấy cô và Lỗ Phong trèo lên đã nhìn thấy đỉnh tuyết, đáng tiếc là hình như không hề có gì may mắn cả.
Trần Thụy Dương dừng lại một lát, xem ra hôm nay quả thật cô ấy đã gặp chuyện không vui, "Được, vậy ngày mai em cứ ngủ nướng thoải mái sau đó đi dạo phố cho vui, chú ý an toàn, ở đây đông người xô bồ lắm". Anh ta cũng đã lên núi tuyết Ngọc Long nhưng anh ta không thể cũng ở nhà với cô, dù sao cũng có vô số đối mắt đang nhìn chằm chằm.
Hoài Nguyệt phờ phạc trở lại khách sạn, điện thoại vẫn mở nhưng không hề có cuộc gọi đến. Cô nhớ lại lời nói của Cơ Quân Dã hết lần này tới lần khác, ngày càng hoài nghi Cơ Quân Đào đã có chuyện gì. Cả đêm lo lắng buồn bã, đến gần sáng cô mới mơ mơ